Archive for the ‘Phật giáo & Dân tộc’ Category

Chiếc Lá và Người Quét Lá…

Tháng Bảy 26, 2011

PHƯỚC DUYÊN

mm
*Xin tặng người hữu duyên.
Trời bỗng dưng đổ mưa. Mưa xối xả. Mưa như trút. Tiếng mưa như báo hiệu cơn bão sắp về, mưa như mưa mùa lụt tháng 10, một chuyện hiếm thấy vào tháng 12 Âm lịch. Mới buổi sáng trời còn tạnh ráo vậy mà. mm thở dài. Chuyện này cũng không có gì lạ đối với mm. Cứ mỗi khi mm dự định làm điều gì đó quan trọng là y như rằng sẽ có trở ngại, khó khăn. Hình như chưa bao giờ mm có được điều mình muốn, hoặc nếu có thì cũng chưa bao giờ đạt được một cách dễ dàng, thuận lợi và trọn vẹn cả.
mm vẫn quyết định sẽ đi. Cô đánh răng, gội đầu, tắm rửa sạch sẽ. Mưa gió và trở ngại không đủ để ngăn cản được bước chân cô, vì cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cái nhu cầu cần giải tỏa, cần một người lắng nghe, cần một liều thuốc chữa trị phiền não, khổ đau trong cô đã lên tới đỉnh điểm, sức chịu đựng trong cô đã không còn nữa. Cô tự thấy ngạc nhiên vì đến giờ phút này mà mình còn ở đây chứ không phải là một bệnh viện tâm thần nào đó. Cô phải tìm, phải gặp được Thầy, ngay hôm nay! Nếu không đi, cô không dám chắc liệu ngày mai cô còn đủ tỉnh táo để ngăn mình khỏi những hành động đáng tiếc nữa hay không. Thực sự, nhiều khi mm đã tự hỏi “liệu cái chết có giúp cô thanh thản hơn không”.
mm đứng trước bàn thờ, chắp tay cầu nguyện đức Phật từ bi phù hộ cô gặp được người cần gặp, đủ can đảm để nói được điều cần nói, tìm được thứ cần tìm.
Trời vẫn cứ mưa, ngày càng to và nặng hạt hơn. mm vẫn cứ đi. Đường đến chùa sao mà xa quá, vắng quá, lạnh lẽo quá. mm không biết mình có nhầm đường không nữa. Cô chỉ biết hy vọng là không, hy vọng là mình đủ phước đủ duyên để đến được nơi ấy.
Kia rồi! mm đã thấy cái bảng chỉ đường với hàng chữ “chùa Phước Duyên” cùng mũi tên bên dưới. Bỗng nhiên, cô thấy sợ, lại hồi hộp, lại lưỡng lự. Nhưng…như có cái gì lôi kéo, mm vẫn tiến về phía trước.
Tới chùa rồi. Vắng quá! Không có bóng một ai cả! Ừ, thì làm gì có ai lại đến chùa vào một ngày mưa gió, lại là vào giờ này kia chứ. Các thầy trong chùa cũng không ai ra sân làm chi. Mưa, lạnh ghê thế này mà. Lại lưỡng lự, lại sợ. Bệnh nhát gan của mm lại bộc phát rồi. mm đứng ngần ngừ một lúc trước cổng chùa rồi cuối cùng cũng quyết định dắt xe vào. Cô dựng xe ở mép sân, gần sát cổng. Lưỡng lự… Lại ngồi yên trên xe. “Thôi nào, cố lên! Bây giờ hoặc không bao giờ. Thầy ở trong kia mà, chỉ cách mình có 20m thôi. Đứng dậy, đi vào và nói cho con gặp thầy Thái Hòa là xong thôi mà”. Tự động viên mình như vậy, mm cởi áo mưa, căng dù lên và đi thẳng đến …hồ nước, nơi có tượng đức Quán Thế Âm. Cô lại không đủ can đảm để đi đến nơi cần đến. Cô sợ. Sợ nhiều cái quá! Nhiều cái “ngộ nhỡ…”, “lỡ mà…” quá! Lỡ không có Thầy trong kia. Lỡ Thầy nhập thất rồi. Lỡ họ không cho mình gặp. Lỡ họ nói mình điên. Lỡ Ôn Lương Phương nhận ra mình… mm ước sao mình đủ dũng cảm để bước vào trong kia. Chỉ 20m và một câu hỏi thôi là đã xong một nửa đoạn đường nhưng cô không thể vượt qua được. “Thầy ơi! Thầy có nghe thấy lời con nói không? Ước chi bỗng dưng Thầy xuất hiện trước mặt con lúc này, hỏi con cần gì, tìm ai”. mm đã đứng như thế rất lâu, rất lâu. Rồi cô quyết định đi về phía Đại Hùng Bảo Điện. Người ta đóng cửa rồi, sẽ không ai nhìn thấy cô cả. Ngồi đó, cô thấy mình được che chở. mm ngồi co ro, thu mình lại, nhìn cảnh chùa vắng lặng, nghe tiếng mưa rơi, tiếng cuốc kêu, tiếng ếch nhái oàm oạp, ồm ộp và thật lạ, cô thấy lòng mình bình yên. Thỉnh thoảng, những ý nghĩ, những kỉ niệm đau buồn lại ùa đến khiến cô thấy nhức nhối trong tim, nhưng nhanh chóng qua đi chứ không dai dẳng như trước nữa.
Có tiếng cười đùa. mm quay lại nhìn. Là hai chú điệu. Họ cười với mm rồi đi vào. “Không phải Thầy!” mm ước giá như đó là Thầy Thái Hòa, người mm cần gặp. Nhưng ước thì có ích chi. Cả đời mm toàn ước và không có cái ước nào thành sự thật cả. Vô nghĩa!
Một chiếc xe đang đi vào chùa. Trên xe là một cô gái. Cô ấy có vẻ ngạc nhiên. Cô cười và đi thẳng vào sân sau. “Chắc là một phật tử. Chắc chị ấy ngạc nhiên khi thấy mình ngồi đây lắm đây. Mà kệ! Chùa thì ai ngồi chẳng được. Nghĩ sao thì nghĩ. Dù sao thì cũng có ai thương mình đâu. Dù sao thì trong mắt người khác mình cũng là một đứa bỏ đi, một đứa phiền nhiễu, lì lợm, đáng ghét rồi mà. Không còn chi quan trọng với mình nữa cả.”
– Này!
mm giật bắn người, suýt ngã ra nền nhà vì sợ. Lấy lại bình tĩnh, cô quay đầu. Trước mắt cô là một vị đại đức.
– Làm chi mà ngồi đây?
– Dạ ngồi cho đỡ buồn.
mm quay mặt đi, cố lấy giọng thật bình thường để trả lời nhưng thật ra thì mm đã khóc từ lúc nào. Lạ thật! Mấy ngày nay buồn mà mm có khóc được đâu. mm tưởng mình chai sạn rồi, tưởng lòng mình chết rồi, tưởng không còn nước mắt để khóc nữa.Vậy mà mới nghe Thầy hỏi một câu, mm đã khóc òa, không kìm nén được. Như dòng suối lâu nay bị đá cản không chảy được, giờ có người chỉ đưa tay chạm nhẹ, lấy đi một hạt sỏi nhỏ cũng đủ làm dòng nước tuôn trào. mm khóc không phải vì khổ, không phải vì buồn, vì tuyệt vọng mà vì tủi.
– Vậy là vì buồn mà tới chùa hả? Thôi, ngồi đó làm chi. Đi vô đây uống nước nói chuyện.
– Dạ.
Dạ mà không có ý thức. Dạ như một phản xạ- có người hỏi thì trả lời. mm thấy không còn đủ sức lực để kháng cự, để lì lợm, để sợ sệt, để suy nghĩ nữa.
– Vô thưa Ôn đi con. Ôn ngồi trên ghế đó.
– Dạ thưa Ôn!
– Ừ! Lên chơi hay có chuyện chi?
– Dạ con lên chơi thôi.
– Rứa thì ra ngồi uống nước.
– Dạ!
– “Ngồi xuống đây đi con. Uống nước này”. Thầy chỉ ghế và đưa cho mm chén trà. Ấm! Không biết là tại chén trà ấm hay lòng mm đã bớt lạnh?
Mọi người đang nói chuyện. Ai cũng vui vẻ-trừ mm. Đối với mm, tất cả những âm thanh đang phát ra đó chỉ là một mớ hỗn độn, vô nghĩa. Nhìn người lại nghĩ đến mình, mm càng thấy tủi thân. Cô lại lạc vào những suy nghĩ riêng tư, những băn khoăn, nuối tiếc. Có lẽ thấy bệnh của mm nặng, cần liều thuốc mạnh, Thầy bảo mm theo Thầy vào thư phòng nói chuyện. Cô chỉ biết ngoan ngoãn đi theo. Tựa kẻ lữ hành lạc lối trong rừng thẳm, giữa bóng tối mịt mù, chỉ mong thoát ra nhưng bất lực, buông xuôi cho số phận, chợt nhìn thấy ánh sáng lóe lên từ phía xa kia, không cần suy nghĩ, không cần đắn đo, đôi chân mm cứ vậy mà bước về hướng đó.
mm ngồi đó, đối diện với Thầy. Thầy không nói gì cả nhưng mm cảm nhận được sự ấm áp, tình thương, sự cảm thông và cả nỗi xót xa trong đôi mắt Thầy. Ánh nhìn như soi rọi vào tận thẳm sâu trong tâm hồn, chiếu vào những cảm xúc, nỗi đau câm nín của cô. Ánh nhìn thôi thúc mm nói. Lần đầu tiên trong suốt 24 năm qua cô kể với người khác chuyện của mình. Những suy nghĩ, những áp lực, những tình cảm, những nuối tiếc, hối hận, cả những hổ thẹn. Tất cả. Không cần kìm nén. Không cần đắn đo. Không cần dấu diếm. Thầy vẫn kiên trì lắng nghe, không hề chê bai, không hề tội nghiệp, cũng chẳng tỏ ý khinh thường.
Rồi mm cũng kể xong. Thầy mỉm cười:
– Dấu trong lòng chừng đó chuyện chắc là mệt lắm phải không con! Con uống nước đi!
Khi mm đã bình tâm trở lại, Thầy nói cho cô nghe một số chuyện, một số điều nên làm, một số thứ cần buông bỏ để được thảnh thơi. Thầy nói rất ít. Và mm thấy biết ơn vì điều đó. Lúc này, thực sự thứ cô cần là sự cảm thông, là sự yên tĩnh. Mọi lời giáo huấn sẽ trở nên phí phạm. Cô sẽ còn trở lại đây nhiều lần nữa mà.
– Coi như là con có duyên. Đây là quyển sách thầy của Thầy mới viết. Cho con. Mở rộng đường mà đi con nhé”
mm cầm lấy cuốn sách- là cuốn “Mở lớn con đường” của Thầy Thái Hòa. Thầy còn cho mm một cái đĩa CD ghi lại những bài thuyết pháp của thầy Thái Hòa nữa. mm thấy ngạc nhiên vô cùng. Vậy là lời cầu nguyện của cô cũng đã được nghe thấy. Dù không được trực tiếp nói chuyện với thầy Thái Hòa, nhưng cũng như là đã nói. Thì ra người nói chuyện với mm này giờ là đệ tử của Thầy. mm còn được đọc sách và nghe đĩa của Thầy nữa. Ôi chao! Vậy là mm cũng còn có duyên. Vậy là mm vẫn còn có phước.
– Giờ thì để cặp ở đây rồi ra ngoài kia làm bánh lọc với mọi người. Xong, ở lại ăn cơm chiều rồi mới về nghe con.
Trong cuộc đời mm, chưa lần nào cô thấy việc làm bánh lọc lại hạnh phúc đến vậy. Lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui khi để toàn bộ tâm ý mình vào cái bánh đang làm; khi ý thức được từng hành động của mình; khi trong đầu không hề có một ý nghĩ nào khác ngoài cái bánh- không hề có sầu lo, muộn phiền. Một niềm vui trong lành như sương mai, nhẹ nhàng như gió xuân hây hẩy. Cô cảm nhận được cả sự ấm áp của tình thương giữa những con người chưa một lần gặp mặt. Không còn ích kỷ; không còn nghi ngờ. Chỉ có tình thương, tình người.
Cũng là con đường hồi trưa đã đi nhưng lúc này mm không còn thấy vắng vẻ, cô quạnh nữa. Gánh nặng trong lòng cô đã nhẹ đi nhiều. Cô chợt mỉm cười khi nhớ đến câu nói mộc mạc mà đầy ý nghĩa của Thầy: “Mình muốn ăn chả, nhưng sức người ta chỉ có thể đáp ứng được cho mình củ sắn thì cũng đừng cố đòi ăn bằng được chả- người ta sợ rồi bỏ chạy mất”. Ừ, chỉ tại mm tham, cố đòi ở người ấy thứ người ấy không có nên mới ra nông nổi này. Từ nay, mm sẽ cố để không đòi hỏi ở bất kỳ ai bất cứ điều gì. Sẽ khó lắm đây, nhưng mm tin mình sẽ làm được. Từ nay, mm sẽ gắng để thôi không sầu nữa. Khi nào buồn, mm sẽ nhớ đến hình ảnh Ôn Lương Phương quét lá. Từng nhát chổi nhẹ nhàng, chậm rãi. Những chiếc lá ngoan ngoãn nằm gọn thành đống trên sân chùa. Tà áo vàng thanh thoát bay bay, vô tư đùa cùng gió chiều trong ánh hoàng hôn đang tắt dần, mặc cho bóng tối đang tràn về từ phía chân trời xa.

Tựa do BBT VĐPP đề

Nước: Những điều bạn chưa biết

Tháng Bảy 25, 2011


Nước có mặt ở khắp mọi nơi. Các nghiên cứu khoa học cho thấy, trên bề mặt Trái đất có 1.385.920.456,9 kilômét khối nước. Tuy nhiên, chỉ không đầy 1% trong số này là nước sạch và có thể tiếp cận được.
Nước “sạch” có thể chỉ là một thuật ngữ mang tính tương đối. Trước năm 2009, các nhà quản lý liên bang Mỹ thậm chí không đặt ra yêu cầu buộc các hãng sản xuất nước đóng chai phải loại bỏ vi khuẩn gây bệnh tiêu chảy E. coli.
Theo lý thuyết, nước trong tầng bình lưu góp phần dẫn tới hiện tượng ấm lên hiện tại của bầu khí quyển của trái đất. Điều này có thể làm tăng mức độ nghiêm trọng của các cơn bão nhiệt đới, vốn sẽ tùng thêm nhiều nước hơn nữa vào tầng bình lưu.
Tốc độ ấm nóng của bầu khí quyển trái đất chậm hơn trong thập kỷ qua có thể là do việc giảm 10% nước trong tầng bình lưu. Cho đến giờ, các nhà khoa học vẫn chưa rõ tại sao lại như vậy.

Các nhà khoa học đã phát hiện những hồ chứa nước lớn dưới đáy đại dương. Trong thực tế, có thể có nhiều nước phía dưới các đại dương hơn là bên trong chúng.
Nếu không có nước, lớp vỏ đại dương sẽ không chìm vào lớp vỏ của trái đất. Và tất nhiên, trái đất có thể sẽ không có kiến tạo địa tầng, và hành tinh của chúng ta có lẽ sẽ giống sao Kim hơn: khủng khiếp và trì trệ.
Các bằng chứng gần đây cho thấy, khi hệ mặt trời được hình thành cách đây 4,5 tỷ năm, các sao chổi có lõi lỏng. Nếu như vậy, cuộc sống có thể đã bắt đầu trong một sao chổi.
Băng đá là một mạng lưới các phân tử tứ diện gắn kết với nhau và có chứa rất nhiều khoảng trống. Đó là lý do tại sao băng đá lại nổi. Ngay cả sau khi băng đá tan ra, một vài trong số những tứ diện này gần như luôn còn sót lại, giống như một mẩu nước đá nhỏ với chiều rộng tạo thành từ 100 phân tử.
Bạn có thể tự tạo ra nước bằng cách trộn lẫn hydro và oxy trong một hộp chứa và thêm một tia lửa. Thật không may, đó chính là công thức đã dẫn tới vụ nổ khinh khí cầu Hindenburg của Đức năm 1937, khiến 34 người thiệt mạng.
Các nhà khoa học đã tìm ra một công thức ít gây nổ hơn để chiết xuất năng lượng từ hydro và oxy. Loại bỏ các electron từ một số phân tử hydro, bổ sung thêm thật nhiều electron vào các phân tử oxy và kết quả là chúng ta có được một dòng điện. Đó là những gì xảy ra trong một tế bào nhiên liệu.
Những người làm vườn giỏi đều hiểu rõ, không nên tưới nước cho cây vào ban ngày. Các giọt nước bám vào lá cây có thể hoạt động như một kính lúp nhỏ, tập trung ánh sáng mặt trời và khiến cây bị thiêu đốt.
Lông trên da của bạn cũng có thể giữ các giọt nước. Một chân lông chưa bị cạo có thể bị cháy nắng nhanh hơn chân lông đã bị cạo.
Chúng ta có thể nhịn ăn hơn một tháng nhưng không thể nhịn khát dù chỉ vài ngày. Đơn giản, nước là nguồn tài nguyên vô cùng cần thiết cho sự sống. Chúng giữ vai trò quan trọng trong việc vận chuyển oxy và các chất dinh dưỡng đi khắp các cơ quan trong cơ thể. Ngoài ra, nước còn là loại “dầu nhờn” đặc biệt, giúp mất và các khớp linh hoạt hơn.

Mặc dù nhiều bác sĩ thường khuyên bệnh nhân uống 8 cốc nước mỗi ngày nhưng không có bằng chứng khoa học nào hậu thuẫn lời khuyên này. Lầm tưởng này có thể bắt nguồn từ một khuyến cáo năm 1945 rằng người Mỹ nên tiêu thụ khoảng “1 ml nước cho mỗi calo thực phẩm “, tương đương với 8 hoặc 10 cốc nước mỗi ngày. Nhưng khuyến cáo nói thêm rằng, phần lớn nước nên được hấp thụ từ thực phẩm – điều mà nhiều người dường như đã bỏ qua.
Uống nước quá nhiều hoặc nhiều hơn lượng cần thiết đáng kể có thể gây ra “nhiễm độc nước” và dẫn đến phù não và phổi, gây tử vong. Nhiều vận động viên chạy marathon nghiệp dư đã chết theo cách này.
Ngược lại, khi cơ thể thiếu nước, quá trình mất nước sẽ xảy ra. Một vài dấu hiệu nhẹ dễ thấy nhất như da ngứa và khô, mệt mỏi. Nghiêm trọng hơn, bạn còn cảm thấy kém tập trung, đau đầu, hoa mắt … Tình trạng mất nước kéo dài có thể ảnh hưởng đến huyết áp, sự lưu thông máu, hệ tiêu hóa và các chức năng thận.
Một thông tin có thể khiến nhiều người sốc: Hệ thống phục hồi nước mới trên Trạm vũ trụ quốc tế (ISS) đang tái chế 93% mồ hôi và nước tiểu của các phi hành gia và biến chúng trở thành nước có thể uống được.
Các ngôi làng người Kurd ở miền bắc Iraq hiện đang sử dụng một phiên bản di động của hệ thống xử lý nước của Cơ quan vũ trụ Mỹ (NASA) để làm sạch nước từ các sông, suối.
Thanh Bình (Tổng hợp)

Xem thêm tại : http://trathomonline.blogspot.com/2011/06/thong-iep-cua-nuoc-i-phan-1-cuoc-phong_29.html

Những giọt mồ hôi “vô thường”

Tháng Bảy 20, 2011


Mẹ đắp mền cho con ngủ/Trong mền có hơi ấm mẹ ủ ngàn năm/Để tim con rực lửa cõi trần
Mẹ nấu cơm cho con lót dạ/Hạt ngọc là thân thể con đây/Xây núi đồi đất nước…

Lời của Ngô Thị Hạnh trong bài thơ “Cảm ơn mẹ” đấy. Chừng đó cũng thấy trong tình thâm mẫu tử đã ẩn chứa sâu xa ước vọng tuổi trẻ về tương lai của đất nước của tác giả.

Đối diện với Hạnh, nét chân quê vơi đi ít nhưng nét hồn nhiên, chân thực, thông minh thì biểu lộ nhiều từ bản chất đến hình thức bề ngoài.

“Nắng từ những ngón chân” – Nxb Thanh Niên năm 2010 là tác phẩm thứ 5 của Hạnh, sau “Vang Vọng”, “Rơi ngược” (Thơ – Nxb Thanh Niên) và “Hòn bi vỡ” (tập truyện), “Ba cô mèo cài hoa phượng” (truyện vừa) – NxbKim Đồng. Với tập thơ mới nhất này, Hạnh tập trung nhiều vào chủ đềgia đình.

Mẹ đã từng vượt cạn
cha không thể đau giùm
con càng làm mẹ khổ
xẻ thịt và phanh thây

Kiệt sức vì sinh tử
mẹ trải qua một mình
sao giờ còn sợ hãi
trước một ánh nhìn: thôi!
(Bài “Mẹ đã từng…”)

“Nắng từ những ngón chân” có hai phần: Nỗi đau chuông gióKhoả thân tâm trạng. Qua vần thức mỗi bài thơ, người đọc như thấy lòng mình se lại, nhịp đập con tim như buốt hơn trong niềm thương nỗi tảo tần của người mẹ. Sự chịu đựng đến vô thường của mẹ làm cho người con thấy lo lắng xót xa. Và tự thấy phải trách nhiệm với bản thân mình hơn. Cuộc đời gian lao vất vả của mẹ, của cha cũng là tấm phản chiếu cho con liệu mà bước đi trên đường đời. Hạnh nhận ra cái “vô thường” của mẹ để rồi những giọt mồ hôi của mẹ, giọt nước mắt của con hoà vào nội tâm của thơ:

Tôi thấy tôi trong khắp kiếp nhân sinh
Nắng chứa chan Sài Gòn nhật thực
Tôi khát thương yêu dịu ngọt cỏ hoang tàn…

Chương Nỗi đau chuông gió gợi mở một tư duy khác về cuộc đời của người mẹ và của người làm cha. Hạnh muốn chia sẻ nỗi lòng của cha mẹ. Tác giả lột tả tâm trạng của mình trong thơ cũng nhằm nhắn nhủ những bậc làm cha mẹ nên tự nhân diện rõ cảm xúc thật của mình. Dù đó là cảm xúc không lành lặn trong tâm hồn, khi được thừa nhận, có thể mọi việc sẽ tốt hơn là nuốt ngược nỗi chịu đựng vào lòng. Dám nói lên nỗi lòng của người mẹ, để đặt câu hỏi: vai trò của người đàn ông như thế nào trong xã hội và trong gia đình, là cột trụ dưới mái ấm hay hời hợt, yếu đuối trước những người phụ nữ dám sống và không sợ phải trả giá…

Trong thơ của Ngô Thị Hạnh, người đọc thấy từng giọt thời gian vương trên tóc người mẹ, nắng không nhuộm nhưng tóc mẹ dần phai màu. Ứa nước mắt và càng thông cảm hơn những nhọc nhằn của người mẹ như thế, hy sinh vì con cái, gia đình.

Hạnh nói: “Tập thơ “Nắng từ những ngón chân”, Hạnh dành những suy tư về mẹ. Mẹ đã vượt lên khổ đau, mẹ hoạt bát, bươn chải, giỏi giang. Với mẹ tất cả đều là hạnh phúc, hạnh phúc của người phụ nữ thời hiện đại, vừa “xây nhà vừa xây tổ ấm”, gắng sức đến nỗi thấy mẹ không còn là chính mình. Ý này được thể hiện trong bài thơ “Người đàn bà gánh”:

Thương cha mẹ xát muối vào lòng
thương con mẹ tảo tần lặng bước
những lúc buồn nước mắt nghẹn rơi

Con phân thân là nắng
mẹ gánh cả trời cao…

hay

Con khóc mẹ đau
Cha sầu mẹ héo
Ruộng vườn khô mẹ nứt nẻ cõi lòng…
(Bài “Nỗi đau chuông gió)

Phải chăng đó lại là hạnh phúc của mẹ ? Do vậy, Hạnh đã rung động viết “Bí mật của hạnh phúc” chăng ? Và mỗi lần lần dở trang thơ đọc lại, Hạnh vẫn rưng rưng, lòng muốn những người làm chồng, làm cha nhìn cuộc đời người mẹ làm sự phản chiếu rọi lại chính mình mà nâng niu gìn giữ tổ ấm. “Bí mật của hạnh phúc” đã nói lên tâm trạng này:

Mẹ quét nhà, rác chảy ra sân
cha quét nhà, rác chảy vào ngực mẹ
rát buốt

Mẹ rửa mặt
mồ hôi hoà tan vào nước
cha rửa mặt
giọt mặn chảy vào đôi mắt mẹ cay

Nhưng trong bài “Nghịch lý”, người đọc lại thấy con thấu hiểu mẹ hơn:

… từ người đàn bà hoá nắng mùa xuân
không biết ngại ngần đau và khổ
từ người đàn bà mẹ trở thành Bồ Tát
chẳng biết yêu mình chỉ biết sống vì con
từ người đàn bà mẹ biến thành tiên nữ
không biết khát tình mơ vọng cho yêu

Những vui buồn của mẹ
gắn vào con như thịt ở trong da…

Con với bao la
lao vào khát vọng
nắng tan vì mình
ngỡ nắng tự hiến dâng…

Có lẽ vì hiểu mẹ đến vậy nên khi bài thơ “Mẹ ơi” khởi lên trong đầu, Hạnh viết nhanh nhất trong tập, nhưng lại là bài có tứ suy ngẫm trong tâm tư suốt thời gian gần 1 năm. Cách diễn đạt đơn giản, nhưng khắc hoạ được hình ảnh người mẹ lầm lũi, vất vả, buồn vui nhạy cảm, dễ bị tổn thương nhất trong gia đình. Tình yêu bắt nguồn từ những điều giản dị nhất, và cũng có thể ra đi vì những điều nhỏ nhất mà ta không ngờ tới. Chữ tình, chữ hiếu của người con đã được tác giả thăng hoa bằng tình thương yêu không kém phần nuối tiếc, tạc vào tâm khảm suốt cuộc đời.

Ngày nào mẹ cũng lau nhà
sàn nhà sạch tâm hồn mẹ rỗng
ngày nào mẹ cũng nấu cơm
bữa cơm đầy hạnh phúc dần vơi…
(Trích bài “Mẹ ơi”)

Hạnh cất tiếng khóc chào đời tại miền quê Hưng Yên rồi theo cha mẹ vào sống tại Tây Ninh. 30 tuổi đời, nhưng Hạnh đã có một bề dày hoạt động xã hội sôi nổi trong 10 năm. Lúc đang độ tuổi trăng tròn bay nhảy, Hạnh đã là Phó Bí thư Đoàn trường Trần Hưng Đạo ở Tây Ninh, Phó Chủ nhiệm CLB Hoa học đường NVH Tây Ninh, cộng tác viết bài cho các báo Mực tímÁo trắng. Khi là sinh viên trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân Văn TP Hồ Chí Minh, cô tiếp tục viết cho các báo Văn nghệ, Tuổi trẻ, Phụ nữ của TP Hồ Chí Minh… Lúc còn sinh viên khoa ngữ văn trường đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn TP. Hồ Chí Minh, Hạnh đã xuất bản 2 tập sách “Vang vọng” và “Hòn bi vỡ”, hoạt động tích cực trong CLB Văn học của khoa. Ra trường, Hạnh đã từng làm việc ở NXB Thanh Niên, là thành viên trong Ban Văn trẻ của Hội nhà văn thành phố. Là một người viết khá lặng lẽ, nhưng cũng là một người yêu thích những hoạt động phong trào của Hội, Hạnh luôn hào hứng với những trại sáng tác dành cho người trẻ và tham gia Ngày thơ hàng năm của Hội.

Hạnh không chỉ sáng tác đều tay và tâm huyết trong thơ văn truyện ngắn, cô còn tham gia viết kịch bản phim truyền hình. Với những người bạn cùng tâm huyết, Hạnh thành lập nhóm biên kịch Nắng Sài Gòn – chuyên viết về những kịch bản lấy bối cảnh ở Sài Gòn và các tỉnh lân cận. Nhóm Hạnh đã từng tham gia viết các phim: Gia đình số đỏ (40 tập – đạo diễn Văn Công Viễn – Công ty Đại Nam sản xuất), Cô nàng tóc rối (110 tập – đạo diễn Nguyễn Minh Chung, Hãng BHD sản xuất)… Hiện nay nhóm vẫn đang kiên trì sáng tác và sở hữu nhiều đề cương kịch bản (chưa sản xuất) với các đề tài lịch sử, tâm lý xã hội và đề tài mang hơi thở của cuộc sống tuổi trẻ thời hiện đại.

Hạnh tâm sự: “Trong Hạnh có nhiều cảm xúc mãnh liệt, nhưng khó thể hiện chúng bằng thơ. Có thể để chúng tan đi bởi chúng không có lợi cho chính mình và cho độc giả. Hạnh tự nhận biết trong tập “Nắng từ những ngón chân”, vai trò sáng tạo trong bản thân rõ rệt nhất. Ngày nay không thể bày tỏ những gì quá bi luỵ trong thơ, có thể làm đảo lộn đời sống của độc giả. Vì trước đó trong tập “Rơi ngược” Hạnh đã cảm thấy như vậy. Phải sau một thời gian dài làm thơ, Hạnh đã tin vào khả năng lựa chọn mỗi khi mình cầm bút và ước mong thơ của mình có khả năng “gạn đục khơi trong” dòng cảm xúc của độc giả. Mong độc giả đọc thơ mình đau, buồn, thương, nhớ đó nhưng sẽ hiểu bản thân họ và gia đình hơn qua thơ của mình. Từ đó, họ biết họ đang sống cho điều gì và biết quý trong hơn những niềm vui trong hiện tại…”

Như bài “Hạnh phúc từ những ngón chân” là tựa 1 bài thơ trong chươngKhoả thân tâm trạng, sau khi đi tìm qua nhiều thứ lớn lao và lý tưởng, người ta chỉ cảm thấy hạnh phúc khi quay về với chính mình, vui buồn với cơ thể mình, từ những mạch máu nhỏ hay từ những ngón chân “đẹp rạng ngời”… Bài “Là em”, tình yêu có thể vượt ra ngoài thể xác, khi đã chết, người ta yêu theo một cách khác, đằm thắm và “thật” hơn – động từ “chết” – Hạnh cũng sử dụng khá nhiều trong chương này. Như thể khi quá thương đau người ta sẽ biết được lúc bình an thì con người sẽ tốt biết chừng nào và quý trọng cuộc sống an hiện của mình hơn./.

Ngô Thị Hạnh

Hãy sống như một bông hoa

Tháng Bảy 19, 2011

Mọi sự khởi đầu khi hạt giống được gieo trên đất. Dù muốn dù không, bạn cũng có mặt trên đời. Rồi như hạt giống ngày càng lún sâu, bám chặt đất như nền tảng, hấp thụ tinh hoa; con người cũng cắm sâu trong cội nguồn, trong một không gian và thời gian nhất định, tiếp thu văn hóa và truyền thống, lớn lên với tất cả những gì thân quen bao bọc, đất không là đất lạ, đời cũng không xa lạ với người.

Trong lòng đất hạt giống âm thầm mọc, từ tối tăm vươn ra ánh sáng, đẩy bao chướng ngại, bao gò bó chật hẹp để góp mặt với đời . Nó ngỡ ngàng khám phá ra thế giới chung quanh và bầu trời rộng lớn, thấy rõ tầm vóc bé nhỏ, yếu đuối và giới hạn của mình, nhưng vẫn tin tưởng vì có niềm hi vọng và sức sống bên trong, luôn luôn thôi thúc mình triển nở, cho tới ngày thành đạt khai hoa.

Cây trước lúc đơm hoa, còn chịu bao cắt tỉa đớn đau để nên hoàn thiện, nhận lãnh sự bổ sung của bao phân tro, nước tưới để vươn cao và đứng thẳng trong đời . Con người cũng vậy : nhờ giáo dục của gia đình, học đường và xã hội, cùng nỗ lực bản thân, bạn đã loại bỏ bao nết xấu, cắt tỉa bao cá tính gây phiền toái, chặt đi bao vướng bận thừa thãi, bao lo toan vụn vặt để sống thành toàn. Bạn cần cả những câu khen ngợi lẫn những lời phê bình chỉ trích đúng đắn để lớn lên, bạn cần gió lay để biết mình đang đứng vững và cố cắm sâu hơn trong đất sống, bạn cần ngày nắng để sống cứng cát và cũng cần đêm về để nghỉ ngơi lại sức. Bạn cần gia đình, bạn bè bên cạnh để nương tựa trong mưa gió cuộc đời . Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, bạn đã là một bông hoa.

Bông hoa sống rất tự nhiên, nó mở lòng đón nhận tất cả : sương mai, ánh nắng, gió xuân, mưa lũ, và cả đêm đen; không tham lam, không kiểu cách, không phàn nàn, không hãi sợ. Với tất cả vẻ đẹp duyên dáng, bông hoa biết mình hiện diện là hiện diện cho đời. Người ta dùng hoa làm ngôn ngữ trong niềm vui cũng như trong nỗi buồn , nói lên tâm hồn , ý nghĩ :

Hoa hồng biểu tượng cho tình yêu, hoa huệ tượng trưng cho sự khiết tịnh, hoa sim tím nhắc đến lòng chung thuỷ….Nếu bạn sống như một bông hoa, bạn thật có ý nghĩa đối với người khác, đem lại niềm vui, sự an ủi, nâng đỡ người khác. Bông hoa thấy mình giá trị vì đã làm cho đời có giá trị : dấu chỉ tình yêu, tình thân thiện, nét thẩm mỹ…. Bông hoa nào còn muốn gì hơn ?

Cùng tươi nở trong một khu vườn, mỗi bông hoa có một vẻ đẹp, một hương thơm, nên không so sánh mình với những bông hoa khác : hoa hồng không ganh tị với màu vàng rực rỡ của hoa cúc, hoa dạ lý không khoe mình ngát thơm hơn hương của hoa quỳnh. Chúng dễ chung sống với nhau vì chấp nhận đứng bên cạnh nhau, vì biết mình có thể bổ túc cho nhau để vườn hoa là vườn hoa muôn sắc. Vườn hoa càng lớn, càng nhiều loại hoa, thì như càng đẹp và càng nhiều khách muốn ngắm nhìn. Kìa những hội hoa xuân với muôn hồng nghìn tía, bạn muốn là bông hoa lẻ loi một mình hay thấy cần phải dấn thân trong ngày lễ hội chung ?
Bông hoa nở rộ thật vô tư, chẳng bao giờ kênh kiệu khất lần, hay hờn dỗi để mãi khép kín. Rồi khi đã tươi nở, hoa không quan tâm đến việc được nâng niu, nhìn ngắm hay không. Và nhỡ ra có bị bóp nát, hoa vẫn toả hương thơm trên tay người đã vò xé mình. Bông hoa như không biết đến giận dữ, trả thù, cho dù có bị thiệt thòi cũng vẫn hành động theo hướng tích cực. Bạn cũng vậy, tôi không biết có bao nhiêu khinh thường đã làm bạn tủi hổ, bao nhiêu bất công mà bạn đã âm thầm gánh chịu, có bao nhiêu nước mắt bạn đã đổ ra trong đau khổ, có bao oan ức đắng cay mà bạn đã phải cắn chặt môi..Nhưng tôi có thể biết được sự hiện diện và tấm lòng quảng đại của bạn khi cảm được hương thơm . Dù sao, những vấp ngã đã làm bạn thêm vững bước, những mất mát làm bạn thêm quý những gì đang có, những đau buồn làm bạn thêm trân trọng giữ gìn niềm vui dù nhỏ bé nhất, những thử thách rèn bạn thêm kiên nghị, những xúc phạm dạy bạn tập tha thứ, những thù ghét mời gọi bạn sống yêu thương. Chẳng có gì làm khó được bạn giữa một cuộc đời đang cần những con người chân chính như bạn, những bông hoa dám sống để toả hương thơm cho người .

Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn “vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình. Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất.

Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.

Hoài Nam


Sen Nở Miền Tịnh Độ

Tháng Sáu 27, 2011

CHƯƠNG TRÌNH TƯỞNG NIỆM CHUNG THẤT

TUẦN 49 NGÀY CỦA CỐ THÂN MẪU, PHẬT TỬ PHÁP DANH NGUYÊN KHAI, THẾ DANH NGUYỄN THỊ VỸ, HƯỞNG THỌ 60 TUỔI.

TẠI PHƯỜNG ĐỊNH HẢI, LÀNG AN BẰNG, XÃ VINH AN, HUYỆN PHÚ VANG,

TỈNH THỪA THIÊN – HUẾ.

( Từ ngày 03 đến 04 tháng 6 năm Tân Mão, tức nhằm ngày 03-04/7/2011 )

Ngày 03/6 năm Tân Mão ( 03/07/2011)

* 15 giờ 00’:

· – Bạch Phật Khai Kinh.

· – Thỉnh Linh .

· – Thỉnh Tiêu Diện.

* 18 giờ 00’:

· Thư Viện Cổ Pháp – Diễn Đàn Vẻ Đẹp Phật Pháp: Dâng Hương.

( Dự kiến có Lễ Truyền Tam Quy Ngũ Giới tại nhà Thầy Pháp Mãn )

· Tụng Đàn- Địa Tạng Kinh.

Ngày 04/06 năm Tân Mão ( 04/07/2011 )

*6giờ 00’

· – Cúng Trà- Tụng Kinh Niệm Phật A Di Đà.

*9 giờ 00’:

· – Niêm Hương Chứng Minh.

· – Ban Pháp Nhũ.

· – Cúng Ngọ Cầu Siêu.

· – Tiến Linh.

*10 giờ 30’:

– Trai Phạn Cúng Dường.

*14 giờ 00’:

– Đại Lễ Thí Thực ( Chẩn Tế Lược Khoa).

TẠ PHẬT HOÀN KINH

Ban Nghi Lễ

CUNG AN CHỨC SỰ

Chứng Minh Lễ Chung Thất Cố Phật Tử

(Nguyễn Thị Vỹ – P.D Nguyên Khai, mất ngày 14/04/ Tân Mão)

PHÁP SỰ CHỨNG MINH

HÒA THƯỢNG THÍCH CHƠN TRÍ

TỔ ĐÌNH THIỀN LÂM

***

PHÁP SƯ CHỨNG MINH

HÒA THƯỢNG THÍCH THÁI HÒA

CHÙA PHƯỚC DUYÊN

***

SÁM CHỦ

THƯỢNG TỌA THÍCH TÂM CHÁNH

THIỀN VIỆN VẠN HẠNH

THƯỢNG TỌA THÍCH LƯƠNG NGUYÊN

***

CÔNG VĂN

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP HUYỀN

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP TỪ

***

BAN KINH SƯ

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP LẠC

ĐẠI ĐỨC PHÁP HƯỚNG

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP THÔNG

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP PHÚC

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP KHÔNG

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP ĐẠO

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP QUẢ

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP HỮU

***

BAN HỘ NIỆM

THƯỢNG TỌA THÍCH THÔNG ĐẠT

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP QUANG

ĐẠI ĐỨC THÍCH ĐẠO SĨ

ĐẠI ĐỨC THÍCH HỮU ĐỨC

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP MÃN

ĐẠI ĐỨC THÍCH TỪ NGỘ

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP THÀNH

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP ĐỨC

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP HUỆ

ĐẠI ĐƯC PHÁP ĐỊNH

ĐẠI ĐỨC THÍCH PHÁP HẠNH

***

ĐẠI DIỆN GIA CHỦ

Ban Tiếp Lễ : Đạo hữu: cậu Nguyễn Tuấn

Ban Đối Nội : Đạo hữu: chú Hồ Thành

***

CÁC BAN

Tư Liệu: Cư sĩ Nguyên Niệm – Anh Quang

Thị Giả: Phật tử Mỹ Nga – Anh Khanh

Trang Trí: Cư sĩ Đồng Tài – Anh Tài

Ẩm Thực: Phật Tử – Gia Đình

Âm Thanh, Ánh Sáng: Anh Đức – Anh Mộng

Liên Lạc: Anh Thanh & Cu Ba

Ban Cung Thỉnh

HÀNH HƯƠNG VỀ HUẾ

Nội dung chuyến đi “Hành hương về Huế” chiêm bái các Tổ đình, Cúng dường an cư:

– Đảnh Lễ HÒA THƯỢNG TÔN SƯ THÍCH THÁI HÒA

( Chùa Phước Duyên)

– Dâng hoa cúng dường và nghe giáo huấn của Thầy.

– Đảnh lễ Hòa Thượng Chơn Trí và Qúy Thầy Chùa Thuyền Lâm.

– Đảnh Lễ H.T Chơn Tế – Tổ đình Tường Vân.

– Viếng thăm chùa Hải Đức, chùa Linh Mụ, chùa Từ Đàm.

– Chùa Từ Hiếu, thăm chùa Huyền Không Sơn Thượng.

– Viếng chùa An Bằng, chùa Túy Vân Quốc Tự.

– Chiêm bái, Thiền hành, Pháp thoại, cầu nguyện tại Thánh tượng Quán Thế Âm – An Bằng.

– Cầu siêu 49 ngày thân mẫu Thầy Pháp Bảo.

– Thiền trà hội ngộ tại nhà Thầy Pháp Mãn .

Kính Bạch Thầy Giáo Thọ, chúng con xin phép Thầy, hoan hỷ cho chúng con được về nhà dâng hương tưởng niệm đến Cố thân phụ.

Trong chuyến đi lần này chúng con xin thực tập ” Tín – Hạnh – Nguyện” lòng bao dung, hỷ xả để mang lại cuộc sống an lạc cho thân tâm hòa bình, cho gia đình hạnh phúc. Chúng con sẽ cố gắng thực tập giữ tâm chánh niệm trong suốt thời gian chúng con có mặt trên đất Huế. Một lòng hồi hướng đến tứ ân phụ mẫu, nuôi dưỡng lòng biết ơn, tinh tấn tu tập.

Kính xin chư vị Phật Tử gần xa, chư thiện nam tín nữ, thân hữu phát bồ đề tâm, đóng góp chút ít tịnh tài, tịnh vật. Chia sẻ với chương trình: Về Huế Hành Hương của diễn đàn Vẻ Đẹp Phật Pháp. Để cho chuyến hành hương cúng dường an cư kiết hạ tại Cố Đô Huế thành công, thập phần viên mãn. Quý vị nào muốn tháp tùng cùng đi với chúng tôi trong lần này thì hoan hỷ đăng ký theo một trong các số điện thoại sau:

– Sài Gòn:

o Mỹ Nga: 0918 849 055

o Nguyên Niệm: 0909 022 080

o Thành Đức: 0988 310 128

o Tấn Lộc: 0937 617 656

– Đà Nẵng:

o Như Huệ: 0906 554 631

* Huế:

Thầy Pháp Mãn: 0906 550 688

Thời gian xuất phát: 29 – 06 (âm lịch) Bằng xe du lịch – hoặc bằng máy bay.

Thời gian kết thúc: 07 – 06 (âm lịch) dự kiến

Ban Thị Giả Thư Viện Cổ Pháp, là những học trò Hoằng pháp tại Sài Gòn xin chân thành cảm ơn tất cả đã lắng nghe !

Sài Gòn, 21-06-2011

Bản Tin Ban Thị Giả

Nam Mô A Di Đà Phật!

Con kính bạch Qúy Ôn, Qúy Thầy và các anh chị em Phật Tử gần xa!

Trước tiên, con muốn thể hiện lòng biết ơn vô cùng sâu sắc của con đến Qúy Ôn và quý Thầy cùng hết thảy anh chị em Phật Tử mà con đã gặp, tiếp xúc và trò chuyện trong suốt 3 ngày hành hương về đất Huế vừa qua. Nhân duyên đã đưa con đến và con đã không tránh được nghẹn ngào rơi lệ trước khi rời khỏi nơi này. Những giọt nước mắt hạnh phúc và xúc động đó thầy ơi. Con không văn hay, chữ tốt. Con không hoa mỹ, cầu kỳ. Tất cả là tấm lòng của con, thầy ơi…

Con sẽ bắt đầu một ngày mới bằng những gì thầy đã dạy, những việc tưởng chừng vô cùng nhỏ bé nhưng không dễ gì để đạt được. Tâm từ bi, hỉ xả và độ lượng như Pháp danh thầy đã đặt cho con trong lễ quy y – NHUẦN THÁNH ĐỨC. Mọi lúc, mọi nơi…con nguyện ghi nhớ lời thầy và nỗ lực tu tập.

Con sẽ kể cho Bà Nội của con nghe về nhân duyên của con khi đến Huế. Đó không chỉ là sông Hương, núi Ngự hay cầu Tràng Tiền. Đó cũng không chỉ là chùa Linh Mụ hay Hoàng Thành Huế, những nơi mà người ta nhắc đến nhiều khi đặt chân lên xứ Huế. Con sẽ kể cho Bà nghe về Ôn Thích Thái Hòa, Ôn Thích Chơn Trí, thầy Pháp Mãn, thầy Pháp Bảo, chị Tuyết, chị Phụng. Con sẽ kể cho bà nghe về khóa tu trên biển An Bằng, lễ quy y ở nhà thầy Pháp Mãn, buổi trò chuyện thân mật của nhóm VĐPP với thầy Pháp Bảo và thầy Pháp Mãn và…kể cho Bà nghe về đời sống tâm linh của người dân xứ Huế. Hết thảy đều là những kỷ niệm vô cùng quý giá và khó quên đối với con. Và con cũng sẽ nói với Bà là con sẽ bắt đầu tu tập bằng 2 chữ TÌNH THƯƠNG mà thầy đã dạy cho con.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Đệ tử

NHUẦN THÁNH ĐỨC

Biết chấp nhận nhau là hạnh phúc!

Tháng Sáu 19, 2011

Mỗi một con người hiện hữu trên cõi đời này, ai cũng có cơ hội chung sống với những người thân yêu của mình, hoặc tiếp xúc và làm việc cùng với nhau trong một cơ quan nào đó. Ta không thể sống tách rời mọi người xung quanh mà tồn tại được, cho dù ta có đầy đủ tiện nghi vật chất đến mấy chăng nữa, nhưng nếu thiếu vắng những người thân quen, đời sống sẽ trở nên trơ trọi, khô khan và vô vị! Khát vọng của con người là có được niềm an vui và hạnh phúc. Nhưng, để đáp ứng nhu cầu đó thì khi chung sống với nhau, đòi hỏi chúng ta phải hiểu được tính tình cũng như chấp nhận những yếu kém, vụng về của nhau, mới có thể đem lại niềm hạnh phúc cho cả hai phía. Tuy nhiên, chấp nhận và sống hòa hợp bên nhau là cả một vấn đề rất lớn, mà mỗi người cần phải chiêm nghiệm và thường trực nhìn lại chính mình để thấy ra được sự thật ấy.Trong tâm thức của mỗi người có hai đức tính căn bản, đó là thiện và bất thiện. Sở dĩ tính tình không được lương thiện là do tâm ý mê mờ và lãng quên thực tại. Vì không rõ biết mình đang làm gì, nên nói năng và hành động dễ dàng phạm phải sai lầm, tạo ra phiền não khổ đau cho bản thân mình và gây tổn thương đến cho mọi người chung quanh. Mặt khác, khi tâm ý bất tại thì việc hành xử với nhau sẽ thiếu vắng phong thái nhẹ nhàng, thân thương và hòa nhã. Từ đó, làm mất đi sự truyền thông giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ đối với chồng, giữa người anh, chị đối với người em v..v.. Do đó, nếu tâm thức chưa được thắp sáng và ta không thấy rõ mọi hoạt dụng của thân tâm mình như thế nào thì bản tính lương thiện, hiền hòa và dễ mến trong ta không có cơ hội để biểu hiện. Và dĩ nhiên, đời sống sẽ trở nên lẻ loi, buồn tẻ, vì ít ai dám đến gần để trao đổi, tâm tình! Ngược lại, nếu biết vận dụng cái tâm chân thật, lương thiện để đối xử với nhau, ta sẽ được nhiều người thương mến và quý trọng. Từ đó, tạo niềm tin vững chắc cho mọi người tìm đến nương tựa, học hỏi cũng như chia sẻ với nhau những kinh nghiệm thăng trầm trong cuộc sống!Đức tính hiền thiện là cái đẹp đẽ, trong sáng và dễ thương nhất vốn sẵn có nơi mỗi người. Ta chỉ cần lặng lẽ quan sát rõ ràng từng động dụng ở thân tâm mình thì phẩm chất thanh lương và tinh túy kia sẽ hiện hữu. Tâm lương thiện, không chỉ là việc bố thí, giúp đỡ cho một ai đó qua cơn đói nghèo túng thiếu, mà mỗi hành động, lời nói và suy nghĩ phải luôn luôn có sự định tĩnh và sáng suốt. Bởi vì, nếu tâm ý ta chưa thực sự yên tịnh và không thấy rõ được sự vận hành, tương giao giữa tự thân mình và cuộc đời này thì mọi hành vi trong đời sống đều lệ thuộc vào “cái tôi”, và chỉ để phục vụ cho nó mà ta cứ ngỡ rằng, đó là hành động của thiện. Vì thế, nên khi ta giúp đỡ cho một người nào đó có công ăn việc làm ổn định, nhưng họ không biết tri ân, khen ngợi mà còn biểu hiện thái độ xem thường và cao ngạo thì lập tức cái tôi kia sẽ phát khởi sự giận hờn, ghét bỏ hoặc trừng phạt. Có phải vậy không?Ngược lại, người phát huy được đức tính hiền thiện, trong sáng thật sự thì đời sống sẽ trở nên nhẹ nhàng an vui, phước báu ngày càng tăng trưởng và thọ mạng lâu dài. Mặt khác, người ấy có khả năng đóng góp những kinh nghiệm quý giá làm lợi ích cho cuộc đời, và đồng thời họ biết cách để sống tốt với người khác, mà không gây ảnh hưởng gì xấu cho bất cứ một ai. Ngược lại, đối với người tính tình nặng nề chấp thủ, vì tưởng rằng nhận thức của mình đúng đắn rồi, nên không chịu mở lòng để tiếp xúc, học hỏi những cái hay, cái đẹp cũng như sự trải nghiệm của người khác thì khi đối xử với nhau trở nên khắt khe, cục bộ và hạn hẹp.Chúng ta thừa biết rằng, là một con người phàm phu thì ai cũng có những lầm lỡ, vụng về và yếu kém. Trong tâm thức người anh, người chị của mình luôn luôn có những đức tính dễ thương biết chăm chỉ học hành, siêng năng làm việc, ân cần chăm sóc khi người thân bị bệnh hoạn, tính tình hiền hòa dễ chịu và sẵn sàng tha thứ cho một ai đó phạm phải lỗi lầm. Tuy nhiên, người ấy vẫn còn nhiều thói hư tật xấu khác chưa được chuyển hóa như là: đố kị, dễ nỗi giận, tự ti mặc cảm, thiếu sự định tĩnh, suy nghĩ bồng bột… Từ những tiêu cực đó nên dẫn tới việc xung đột, bất hòa và cuối cùng đành phải chia lìa tình nghĩa anh em, vợ chồng và bè bạn! Vậy thì, người kia có những yếu kém và vụng về như thế, còn đối với bản thân mình chẳng lẽ không có phần tiêu cực đó hay sao? Nếu như ta không biết chấp nhận và tha thứ lầm lỡ cho người khác, làm sao người kia có thể chấp nhận phần yếu kém và thô thiển ở nơi mình? Trong quan hệ giao tiếp với bạn bè hoặc người thân trong gia đình, có nhiều khi ta cũng giận hờn, bực bội và nói ra những lời nặng nề, chua chát cơ mà! Không những chỉ sử dụng bằng ngôn từ gay gắt, ta còn tỏ ra thái độ trách móc, sân hận qua ánh mắt, dáng đi và mọi biểu hiện khác nữa. Những hành vi ấy, đều có thể khiến cho người thân thương của mình chịu nhiều buồn tủi và đau khổ! Đó là sự thật, mà bất cứ người nào nếu như tâm trí không được bình lặng và trong sáng thì rất dễ dàng tạo ra hệ quả bất thiện.Tuy nhiên, tâm lý tiêu cực không hẳn là thứ nhất thiết phải loại bỏ, mà đôi lúc nó rất cần thiết để cho chúng ta biết trở về và chiêm nghiệm lại chính mình. Bởi vì, thái độ bực bội và giận hờn của người kia sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về tính chất và tai hại của cơn giận. Từ đó, ta rút ra được bài học thiết thực quý giá, nhằm chuyển hóa những thói hư tật xấu, đồng thời giúp ta có nhiều kinh nghiệm trong việc tháo gỡ bế tắc giữa bản thân mình và người khác, tạo nên sự hanh thông tốt, tăng thêm phần ý nghĩa cho đời sống chung cùng.Thực ra, ta không cần phải mong cầu cho đời sống của mình cứ mãi êm đềm. Bởi vì, những chướng ngại gian khó là điều kiện tất yếu để giúp cho con người rèn luyện đức tính hy sinh, sự kham nhẫn và lòng thương yêu được tăng trưởng. Và sự thật của cuộc đời là như vậy, ta không thể tìm ra ở một nơi nào đó mà không có những khó khăn tiêu cực, trừ khi tâm hồn ta hoàn toàn vắng bóng bản ngã tham sân si.

Để thiết lập sự truyền thông, hầu mang lại nguồn an vui giữa những người thân yêu trong gia đình và dễ dàng chấp nhận thương mến nhau, việc trước tiên ta phải thấu hiểu được chính bản thân mình. Mỗi hành động, lời nói và suy nghĩ đều phải có sự định tĩnh và sáng suốt. Tâm không bị vướng kẹt vào những điều lệ, quy ước hoặc loại trừ, ghét bỏ bất cứ đối tượng nào, mà chỉ nhìn nhận bằng thái độ khách quan và trung thực với chính nó, ta sẽ thấy ra quá trình diễn biến của thân tâm mình cũng như hoàn cảnh đương tại một cách rõ ràng và tường tận. Mặt khác, khi tâm hồn lắng đọng và thanh tịnh thực sự, ta sẽ phát hiện ra quy trình tạo tác của bản ngã. Thực ra, dòng cảm xúc buồn vui, thương ghét v..v.. đều do bản ngã từ nơi bản thân mình dựng lập lên mà có. Khi ánh sáng trí tuệ soi chiếu vào thì quy trình ấy bị rơi rụng, lúc bấy giờ tâm ta vượt thoát mọi hệ lụy khổ đau, sống ung dung tự tại để làm lợi ích cho cuộc đời, đồng thời ta biết cách để hành xử với mọi người xung quanh một cách nhẹ nhàng, thân thương và êm đẹp!

Viên Ngộ ( Thích Quảng Hướng)
Xây Dựng Tình Huynh Đệ