Trà thơm Họp mặt

Mặc Phong Giang

Không gian lắng động hòa lẫn tiếng côn trùng giữa căn phòng đầy thi vị của thầy Hồng Chơn, các anh chị em Trà thơm đã có cơ hội ngồi lại với nhau trong không khí thân mật và đượm tình đạo vị. An Lạc, một ngôi chùa nằm khuất mặt đường …, Q. Thủ Đức, vị trí này đã làm nơi đây trở nên vắng lặng, yên tĩnh như một miền quê êm ả khi chiều buông.
Xoay vần trong cuộc sống và công việc cùng một chút chí nguyện như là hành trang để chúng tôi bôn ba chốn phố thị hoa lệ và hào nhoáng, chúng tôi đã gặp nhau trong lẽ sống, thông qua chén trà sớm hôm hòa quyện chút hương trầm cùng chất liệu hiểu và thương sâu lắng trong mỗi người. Căn phòng không rộng lắm nhưng không gian thật thênh thang, cho tôi một cảm giác thật sự bình an lạ thường. Mở đầu cho buổi họp mặt, thầy Hạnh Đạo đã chia sẻ về ý tưởng thành lập quỹ Trà thơm và họp mặt định kỳ hàng tháng, ý kiến đã được mọi người hoan hỷ đón nhận. Tuy nhiên để sự họp mặt mang tính cách có tổ chức, quý thầy, quý cô đã đóng góp thêm nhiều thiện ý thiết thực. Tiếp nối không gian ấm áp là lới ca tiếng hát của chư huynh đệ, tuy âm điệu không du dương trầm bỗng như một ca sĩ thực thụ nhưng mỗi ca từ đều chứa đựng nhiều giá trị như một thông điệp mà mọi người nhắn gửi cho nhau nhân buổi họp mặt. Bên ngoài hoa lá đang reo cười với gió, tiếng dế, tiếng ếch nhái và tiếng đàn đang hòa quyện vào nhau như một bài ca bất tận về sự sống muôn màu muôn vẻ khi màng đêm buông xuống. Ánh đèn leo loét chợt nhảy múa theo tiếng nhạc Trịnh không lời, màng đêm đã phủ kín một góc trời từ bao giờ. Là người nhỏ nhất trong nhóm, ngoài đóng góp sự có mặt và lắng nghe quý sư anh, sư chị chia sẻ tôi chẳng biết làm gì. Gặp lại nhau trong không khí thắm thiết nghĩa tình thật là những khoảng khắc quý báu cho mỗi thành viên, sự có mặt của sư chị Phước Tâm và Chơn Nghiêm từ Thái Lan về là nhân duyên cho buổi họp mặt lần này. Dù thời gian trong mùa An cư rất hạn hẹp nhưng mọi người đã đến tương đối đầy đủ, điều này chính là năng lượng nuôi dưỡng cho các anh chị em ở xa. Dù gặp nhau chẳng để làm gì ngoài chén trà và chuyện trò vài câu cùng đôi lời thăm hỏi nhưng tôi cảm thấy rất cần trong cuộc sống bây giờ. Gặp nhau để rồi xa nhau như một lẽ sống mà ai ai cũng phải chấp nhận, vậy mà giây phút ấy không khỏi bùi ngùi lưu luyến.

Để kết lại buổi họp mặt, mọi người đã đồng ý gặp nhau định kỳ vào mỗi chủ nhật cuối tháng (Tây lịch )và xây dựng quỹ Trà thơm trong tinh thần hoan hỷ và trách nhiệm. Dù thời gian rất ít và còn rất nhiều tâm sự chưa được sẻ chia nhưng bấy nhiêu đó cũng đã thể hiện được tình huynh đệ mà mọi người dành cho nhau. Cuộc hành trình sẽ lại tiếp tục, cuộc vui nào rồi cũng tàn theo thời gian, chỉ có tình người là còn mãi trong lòng nhau. Mọi người chào nhau ra về, lòng như lưu luyến một chút gì thân thương ấp áp như chén trà mà thầy Hồng Chơn đã pha mời chư huynh đệ. Chia tay chùa An Lạc, chia tay quý thầy cô, xe chúng tôi hòa vào dòng người đang tấp nập ngược xuôi sau một ngày vất vả, tiếng côn trùng dần khuất trong đêm…

TGP theo Trathomonline


YÊU MỘT CÕI ĐỜI ĐÃ MẤT !

VIỄN DU

Đêm đã về khuya… nhưng chưa hẳn là khuya lắm, mấy anh em tôi vẫn đang ngồi trên Độn Cao để đợi trăng lên, đợi chờ một cuộc trở về, hay đợi chờ một câu trả lời…
Nhưng tất cả từ từ cũng rơi vào tận cùng tuyệt vọng để mặc nỗi buồn không tên gọi xâm chiếm tâm khảm mình lúc nào không hay.

Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa
Tình xa_ Trịnh Công Sơn.

Ngoài kia những con sóng nhỏ cứ vỗ bờ rì rào và êm dịu làm sao, nhưng con sóng trong lòng tôi mỗi lúc một lớn dần, những ưu tư mâu thuẫn trước nẻo về của sự sống đã tạo ra một sự va chạm rất mạnh trong tâm hồn, nó làm cho tôi chỉ biết ngồi yên đó, thẩm thấu nỗi buồn dưới ánh trăng mà không sao thốt nên lời… Cái cảm giác vừa buồn vừa tiếc nuối pha lẫn một chút giận hờn trong tôi mới khó tả làm sao. Tôi chỉ muốn đứng dậy để la một tiếng thật to, thật dài. Hình ảnh “sầu hồ lô” lạy Thầy Tổ để trở về lại “ mái nhà xưa” cứ ám ảnh tôi hoài… Em đang gặp khó khăn gì vậy? Tại sao Em không muốn tiếp tục con đường này nữa? Hay đơn giản là một đoạn cuối của một cuộc tình-giấc mơ giờ chỉ mới bắt đầu.

Làm sao hiểu từng nỗi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn
(Như một lời chia tay_TCS)

Có thể quyết định này của em sẽ để lại nhiều dư âm trong lòng mọi người, với muôn vàn lý do và suy nghĩ về những gì đã, đang hay sẽ xảy ra trong cuộc sống. Thật khó để hiểu về một người dù đó là kẻ tri âm của mình. Tri âm tạm coi là người hiểu mình nhưng có đôi lúc chúng ta còn không thể hiểu được mình thì làm sao hiểu được cái bóng của đời mình. Đúng là “ có những niềm riêng làm sao nói hết” vả lại khi mình đã hiểu “ từng nỗi đời riêng” thì liệu mình có còn yêu người một cách nồng nàn nữa không. Hay là “đừng xô tôi ngã dưới chân người”. cuộc truy tìm nguyên nhân trong tôi chấm dứt như rứa đó, bạn cũng có thể đưa ra một quyết định cho những tháng ngày còn lại ít ỏi của mình. Cuộc sống hay tình yêu cũng vậy! đôi khi có những điều không thể lấy ngôn ngữ để chia chẻ mà phải dùng tâm hồn để hiểu mà sống hay đơn giản chỉ để cảm nhận rồi ngậm ngùi ,để được khóc như trẻ thơ. Và xem đó như một nốt trầm trong bản hùng ca của kiếp người.

Vì em đã mang lời khấn nhỏ”, lời khấn nhỏ giờ đây không còn sự trách móc của lòng ích kỉ hẹp hòi nữa mà đã thoát thai thành lời kinh cầu cho những tháng ngày còn lại của em. Và anh biết giông bão đang chờ em ở phía trước và dù tôi có đứng bên đời kia nhưng vẫn có em trên những tháng ngày đã qua. Dù có những thứ sẽ không bao giờ còn xuất hiện, nhưng nó vẫn còn nằm đâu đó trong kí ức dĩ vãng, để rồi một ngày nào đó chợt ùa về chật chội cả con tim, khi tình cờ ta thấy thấp thoáng hình bóng cố nhân…

Có kẻ hôm nay bước giữa đời
Nhớ lời từ biệt nhớ đầy vơi
Lật trang kí ức tìm kỉ niệm
Chiều mang thương nhớ trĩu xuống đời

Chùa Tổ – nơi ấy cõi về! khoảng thời gian mười năm tuy chưa phải là dài đối với sự biểu hiện của con người, nhưng chừng đó thời gian để chúng ta có thể hiểu được sự có mặt cho nhau của một con người, hay những vui buồn của thời ấu thơ mãi theo ta đi đến cuối cuộc đời. Và trên con đường bạn đang đi có lúc bạn sẽ dừng chân tạm nghỉ, rẽ trái, rẽ phải hay cũng có lúc lộn lại đường cái chính, chẳng nhẽ vì một lí do đó mà bạn biến mất hay sao? Dù em có biểu hiện dưới hình thức nào đi nữa thì em mãi tồn tại trong lòng huynh đệ. Anh hi vọng những gì học hỏi được ở trong đạo sẽ là hành trang và tư lương cho cuộc sống của em.
Trăng giờ đã về ngôi, khép lại một thời để nhớ, mở ra một lối về. Hãy sống và yêu cho hết lòng bạn nhé đừng bao giờ đến lúc một cõi đời đã mất mới chợt nhận ra…

Cố Đô 26/6/2011










Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: