TIẾNG ĐÁ THÌ THẦM

TIẾNG ĐÁ THÌ THẦM

Kính tặng sư anh Tuyết Sơn!

Giữa trời sương trắng gió ngàn

Mây lam núi biếc bước chân thì thầm.

Mấy dòng dãi nắng tri âm.

Gởi theo suối hát trăng ngâm ngõ thiền.

Ngày về hoa tuyết rừng thiên.

Nụ cười rực sáng trong miền tịch liêu.

Gót chân như mũi kim thêu

Đêm trăng non nước hưởng điều vô biên.

Thầy về cấy lại mùa sen,

Cho bông thơm ngát cho đèn ngàn sao.

Tiếng thơ cuồn cuộn nương cao,

Gió lay trúc biếc xôn xao chốn nào.

Nghe như lời hát ca dao,

Lòng đầy dịu mát Thầy trao ngọt ngào.

Thầy về gầy lại trăng sao,

Cho tình thêm ấm rót vào nguồn thơ.

La Vang – Thầy Pháp Bảo

LÁ THƯ GIAO MÙA

Bao năm mong đợi, ngày 17 tháng 04 năm 2005 con rời xa Huế, bỏ lại Phật Học Đường vào Bát Nhã. Một thân một mình đi tìm trái tim cho cuộc sống.

Nhìn lại, từ ngày con vào đây sống, có núi rừng rợp lối đi, suối thác nước trong hơn, lòng người mộc mạc đơn sơ. Cái nhìn đó của con như ánh mắt ngây ngô dễ thương của bé con. Con đã hòa vào nguồn sống của Tăng thân lúc nào không hay.

Chúng con được An cư mùa đông tại Bát Nhã lần đầu tiên. Theo như anh em con cảm nhận, rất khác, rất mới, so với các trường hạ mà chúng con An cư trước đây. Buổi đầu, trong lễ Đối thú an cư, chúng con không khỏi bỡ ngỡ. Buổi đối thú không có nghi lễ, chuông trống Bát Nhã, không có chú Đại Bi, tán tụng hay mõ, tang. Ở đây chỉ có không khí yên lặng và lời phát nguyện. Con nhìn sâu vào hơi thở của mình. Tự nhiên trong lòng con biết ơn Bụt, biết ơn giáo pháp, biết ơn Sư Ông. Kể từ giây phút đó, tâm Bồ Đề rộng mở, niềm tin được lớn mạnh. Con đi từng bước vững chãi bên Tăng thân, đã mười năm qua con chưa từng được đi như thế.

Niềm hạnh phúc của chúng con dâng tràn theo từng ngày ở Bát Nhã. Nguyện ước con bây giờ sống dậy, thực tập mở lòng ra, tiếp cận những gì đang có mặt cho thân và tâm.

Sau ngày Cổ Phật khất thực tại Bảo Lộc, con lại được cùng An cư lần thứ 2 với đại chúng tại Bát Nhã. Đó là may mắn, là duyên lớn cho con. Đối với con – một người tu trẻ – mơ ước Việt Nam sẽ có nhiều trung tâm như vậy. Con cùng với huynh đệ từ các đạo tràng khác, khi trở về Bát Nhã thực tập chánh niệm, sống với nhau chung một mái nhà tâm linh. Thật là một diễm phúc cho đời tu của con.

Cách đây hơn 2550 năm, Đức Thế Tôn đã có những mùa an cư tại xứ ấn Độ với hơn 1250 vị khất sĩ, sống theo tinh thần lục hòa, hết lòng thể hiện nếp sống thương yêu. Đời sống hiểu thương mà Bụt đã từng dạy, con thấy Tăng thân đang đi theo con đường ấy. Con đường chuyển hóa. Từ những bữa cơm, từng bước chân lồng trong hơi thở chánh niệm, đó là sự tiếp nối mang nhiều hoa trái cho đời.

Tu Viện, là học đường, là Phật học viện mà bao năm tháng con rong ruổi kiếm tìm, chỉ có tình huynh đệ luôn đi mãi với thời gian.

Buổi soi sáng cuối mùa an cư, vì chưa có khả năng tiếp nhận lầm lỗi, vụng về yếu kém của mình. Con luôn có tâm trạng phản kháng khó chịu. Đôi khi con nổi sân đỏ cả mặt, phải nửa tiếng sau mới thấy yên trong tâm để nhận diện được và có sự biến chuyển. Trái tim mới mở rộng thêm ra. Những năng lượng thái quá, những tập khí ấy dần được chuyển hóa nhờ huynh đệ hết lòng yểm trợ. Nhờ vậy, qua hai mùa an cư, con được lớn lên từng ngày trong sự chở che, nâng đỡ của Tăng thân.

Con hy vọng rằng, với tinh thần an cư như thế này, nơi đây sẽ là mạng lưới kết nối, giúp cho bao Tăng sĩ trẻ có một hướng đi. Họ và con có trong nhau, muôn triệu trái tim cộng trú, mang cho đời cho đạo hơi thở Hiện Pháp Lạc Thú.

Nguyên Phong – Thầy Pháo Bảo

theo themtrangsadi

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: