Nụ cười Phật đản sanh


“Tháng mười sấm rạp, tháng Chạp sấm ra, tháng Ba sấm vào”. Tiếng sấm tháng Ba chỉ là dự báo, chưa đủ làm nên một trận mưa giông vì “rét tháng Ba, bà già chết cóng”, hay còn gọi là rét nàng Bân. Cái lạnh cuối mùa xuân rồi cũng qua đi, trời đã bước sang mấy ngày đầu hạ, xuất hiện sớm những cơn gió Lào hanh khô nóng bức. Cái thị xã nhỏ bé này, gió Lào nắng lửa, gió bấc mưa dầm, cứ sống mãi riết rồi thành quen. Nắng ban mai chói chang làm đẹp thêm những con phố mới rực rỡ cờ xí, đèn lồng đủ loại, người ta bày bán phục vụ cho ngày lễ Phật đản gần kề.

Tôi cũng chuẩn bị như mọi năm, trước cổng treo đèn ông sao, đèn lồng xen kẽ cờ năm sắc. Tôi vẽ một tượng Phật đản sinh mới, treo lên phía trên cùng. Ông bạn đạo ngắm nghía một lúc rồi tấm tắc khen: “So với mấy năm trước, lần này ông vẽ nụ cười của Đức Phật đạt lắm”.
Có lẽ những ai cầm cọ vẽ Đức Phật sơ sinh cũng cảm thấy rất khó khi vẽ nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa (một bức tranh nổi tiếng của danh họa người Ý, Leonard De Vinci).
Ông bạn đạo mới nhắc đến nụ cười, thật là trùng hợp vì buổi sáng một người bạn vừa email cho tôi, anh ta gửi kèm tặng tôi câu chuyện “Ý nghĩa nụ cười” rất hay.
Câu chuyện kể về một ông chủ kinh doanh nọ sang Nhật Bản công tác. Tuy là người thành đạt nhưng ông rất khiêm tốn và luôn chia sẻ thành công với nhân viên của mình. Sau khi hoàn tất công việc, ông đến diêu thị để mua các món quả cho nhân viên của mình trước khi về nước.
Khi ông bước vào siêu thị, một phụ nữ dáng vẻ nhỏ nhắn đón chào ông bằng một nụ cười nồng ấm khiến ông rất cảm động, hài lòng và không thể quên thái độ thân thiện đó. Trong khi mua sắm, thỉnh thoảng ông liếc nhìn người phụ nữ kia, cô đều dành nụ cười tươi như thế cho mọi khách hàng.
Nhà kinh doanh nọ bắt đầu tìm hiểu tại sao người phụ nữ ấy nhận làm một công việc đứng cười mãi suốt ngày như thế mà không nhàm chán? Và cô lại nở nụ cười trả lời:
– Vâng, thưa ông! Tôi cười với tất cả khách hàng đến đây để họ thấy hài lòng và thoải mái. Khi đó, họ sẽ mua sắm nhiều hơn, ông chủ tôi sẽ vui hơn, và tôi sẽ được trả lương nhiều hơn. Do đó, tôi có thể chăm sóc gia đình tôi và mang hạnh phúc đến cho họ. Hơn nữa, khi đông khách hàng, nhu cầu hàng hóa sẽ tăng lên, sẽ cần có thêm nhiều nhà máy và nhiều công ăn việc làm được tạo ra, mọi người trên đất nước tôi đều được hạnh phúc. Không chỉ thế, vì phần đông khách hàng của tôi là người ngoại quốc, nên sẽ có thêm cơ hội giao thương với nước ngoài, như thế nước tôi sẽ ngày càng thịnh vượng hơn. Những người như ông sẽ đến nước tôi thường xuyên hơn vì ông hài lòng với chúng tôi và có thể ông sẽ kể về chúng tôi với bạn bè và gia đình ông. Thế nên, đất nước chúng tôi sẽ có thêm nhiều du khác, nhiều ngoại tệ, nhiều việc làm, và nhiều người sẽ được hạnh phúc. Như vậy là tôi đã cống hiến cho đất nước mình rồi!
Nhà kinh doanh nọ hết sức ngạc nhiên và khâm phục thái độ, suy nghĩ của người phụ nữ về công việc mà cô đang làm. Ông về nước truyền đạt thái độ ấy cho các nhân viên của mình. Đến hôm nay, công ty của ông đã trở thành một trong những công ty tiếng tăm nhất thế giới cũng nhờ biết trao tặng nụ cười.
Nụ cười có ý nghĩa quan trọng như vậy đó, nếu không có nụ cười thì thế giới này buồn tẻ biết bao! Như khu vườn không hoa nở, như trái đất chẳng có mùa xuân. Nhà kinh doanh đã thành công khi biết cách dùng nụ cười trong việc giao tiếp với khách hàng, vì khách hàng là thượng đế, nên luôn tìm cách làm vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Khách hàng bỏ ra một số tiền mua được một món hàng vừa ý đúng giá, lại được khuyến mãi một nụ cười tươi mới của một cô gái trẻ thì thật là thú vị! Người nghĩ ra điều này là một bậc thầy rất giỏi.
Ai cũng thích có một cuộc sống vui vẻ, khi gặp nhau sẵn sàng trao nhau nụ cười thân ái hữu nghị. Giá cả hàng hóa thì nơi nào cũng giống nơi nào, nhưng chắc chắn một điều là người ta tìm tới để mua sắm những nơi vui vẻ, thoải mái như ở siêu thị trong câu chuyện trên.
Cười có khó gì đâu, mới sinh ra đã tự khắc biết khóc cười, khi vui thì tự nhien mỉm cười, rất dễ dàng có gì khó đâu! Nhưng cười được như người phụ nữ trong siêu thị kia không phải dễ. Cô ấy được tuyển chọn và đào tạo rất kỹ càng. Cười cũng phải biết cách cười mới có ý nghĩa của nó. Cười cũng phải đúng nơi đúng chỗ, nếu không thì nụ cười sẽ không có ý nghĩa gì cả. Người xưa dạy chữ “Dung” trong công dung ngôn hạnh (Tứ đức): “Dung là nét mặt đoan trang. Không tha thướt, không cười lã chã”.
Người phụ nữ “cười” trong siêu thị kia cười được với cái tâm trạng cống hiến cho tổ quốc, quả thật đáng khâm phục! Vì mấy ai có đủ lòng kiên trì ngày này qua ngày khác, tháng nọ đến năm kia; chỉ làm mỗi công việc là đứng cười chào khách hàng. Công việc rất là đơn điệu, dễ nhàm chán; mỗi ngày cô ta cười với không biết bao nhiêu khách hàng đến siêu thị. Cô không nhàm chán mà ngược lại cô làm công việc ấy rất nhiệt tình và hết lòng, nụ cười của cô luôn tươi mới chân tình, như một lời cám ơn ngọt ngào với khách hàng đã ghé thăm, dù chỉ để ngăm thôi không mua gì cả, họ cũng được cô gái kia trao tặng một nụ cười thân thiện, đầy hoan hỷ. Nụ cười của cô làm cho quý khách hàng hài lòng và thoải mái.
Nếu so sánh “nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” thì cũng không hề sai tí nào. Để có nụ cười, đôi lúc người ta phải bỏ tiền ra mua một vé xem hài kịch ở rạp. Khi tâm chúng ta thảnh thơi vui vẻ mới có thể nở được nụ cười .
“Tâm nhàn mọi sự thông ba cõi
Một tiếng cười khan ấm đất trời”
(Thích Nhật Từ)
Khi tâm có nhàn thì mới có được tiếng cười khan ấm cả đất trời, ấm cả lòng người.
Tôi nhớ đến nụ cười của ngài Ca Diếp trong bài “Niêm hoa tâm kệ” của Thiền sư Chân Nguyên:
Thế Tôn xuất hiện đại nhân duyên
Ca Diếp hợp cơ được ấn truyền
Đưa hoa mỉm cười vẫn còn đấy
Lá rụng hương thơm khắp đại thiên
Đức Thế Tôn đưa cành hoa, Tổ Ca Diếp nhìn rồi mỉm cười, như vậy Phật truyền tâm ấn cho Tổ Ca Diếp là truyền cái gì? Chỉ là sự cảm thông nhau. “Đưa hoa mỉm cười vẫn còn đấy”, hình ảnh Đức Phật đưa cành hoa, Tổ Ca Diếp mỉm cười đến nay vẫn còn đó không mất. “Lá rụng hương thơm khắp đại thiên”, ngày xưa chỉ có Đức Phật và ngài Ca Diếp, mà nay nơi nào cũng có hình ảnh “Niêm hoa vi tiếu”, đem lại sự an lành tốt đẹp cho nhiều người.
Đời là bể khổ trầm luân vui ít khổ nhiều, Đức Phật nói rằng tiếng khóc của chúng sanh vọng xa ra ba ngàn thế giới; nước mắt của chúng sanh đong đầy bằng biển cả đại dương. Vui thay Phật đản sanh, người là đáng Cha lành cứu độ nhân loại, Người ban vui cứu khổ đem đến tiếng cười cho chúng sanh. Nụ cười của kẻ phàm phu chỉ biểu lộ giới hạnh trong cái thất tình lục dục, còn nụ cười của bậc Giác ngộ mới mầu nhiệm làm sao!
Đêm nay quỳ dưới chân Như Lai, tụng kinh kính mừng Đức Phật chào đời. Chắp tay búp sen người nhìn lên Thế Tôn đang mỉm cười, vầng hào quang lấp lánh chiếu sáng cả hồn con. Câu kinh Bát Nhã dồn dập, 260 chữ Tâm kinh cô đặc bốn chữ “Ngũ uẩn giai không”.
Kính lạy đức Thế Tôn! Con đã nở được nụ cười. Con, một gã phàm phu tội lỗi, đang chập chững trở về cố hương. Xin Ngài gia hộ cho con có đủ niềm tin và cho con mỗi ngày luôn khởi đầu:
“Thức dậy miệng mỉm cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời”
(Thiền sư Thích Nhất Hạnh)
LÊ ĐÀN


BÌNH YÊN CUỐI CON ĐƯỜNG

Mộc Nhiên
Trải qua những tháng ngày bề bộn, thỉnh thoảng người ta hay đi tìm cho mình sự bình yên: bình yên trong tâm hồn, bình yên cùng âm nhạc, bình yên cùng người ta yêu thương, bình yên nơi cảnh vật… bởi sự bình yên lúc nào cũng làm con người dễ chịu.
Có bao giờ bạn nhìn vào lòng bàn tay mình bàn tay thon với những đường chỉ ngang dọc như những con đường, những con đường vui buồn thời thơ dại đã qua và những con đường rộng mở của tương lai những con đường đó đang dang tay đón chờ những bước đi chập chững của ta trong cuộc đời… Đó có thể là những con đường gồ ghề khúc khuỷu, đó có thể là bằng phẳng yên bình nhưng ta vui vì ta đã chọn nó ta sẽ cố gắng để đi hết quãng đường đó với một niềm tin và hy vọng…
Hạnh phúc, đau khổ, nụ cười, nước mắt ở phía cuối con đường ta nào biết được. Chỉ ước mơ mong sẽ không phải bước đi trên những mũi chông những mũi gai và giông tố trên đường đời. Nhưng cuộc sống như vậy sẽ còn gì ý nghĩa còn gì thú vị phải không? Sóng yên bể lặng tất cả mọi thứ cứ bình lặng qua đi chẳng nhạt nhẽo lắm sao? Xin bình yên hãy là những cơn gió mát lành trên con đường cuộc sống để trở thành những trạm dừng chân, như ngọn hải đăng giữa mênh mông đại dương để bước chân ta không mệt mỏi có thể đi về phía cuối đường…
Ôi những con đường, những ngã rẽ của cuộc sống, ta chỉ ước mong được bình yên bên yêu thương, bình yên trong bước chân thanh thản, bình yên với chính mình!
Ta còn đó cho em!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: