Em, nụ cười hoa Bồ tát

Em ngự giữa muôn trùng biển cát hay em nằm yên trên thung lủng hải hà của pháp giới, trên đỉnh đồi Vô Ưu, thanh tịnh buổi giao thời tịnh nhiễm vì có lúc thấy có vọng ngôn, làm xa cách giữa hai bờ thực tại, chân vọng, mà chiếc cầu sinh tử đã rút đi từ thưở nào, còn chăng cũng chỉ là một hạt mơ như hoa đốm giữa hư không, như sấm chớp lưng trời.

Một cõi nhân gian đã đến đi trong cuộc đời, lắng nghe hương thơm huyền thoại vẫn rộn ràng trong tâm. Hình ảnh một em bé cười rạng rỡ bên dòng sông, chạy nhảy trên cánh đồng, đưổi bướm, ngắm hoa, tạo nền cho bức tranh thật đẹp giữa các biến động của trời đất. Ôi nụ cười như một cánh hoa dung dị, ngây thơ nở trên đôi môi, vơi đi được bao ưu phiền của ngày tháng rong rêu, là phù vân của đợt sóng hay lượn sóng đời người hoặc của tâm non vùng vẫy trước cơn thịnh nộ đến từ nghiệp lực. Gọi tên em là gì, thì cũng chẳng nghĩa là gì, vì tên có được réo rắc gọi cũng chỉ là dán nhãn, giả danh trên vùng nhật nguyệt, với những sáng chiều, ngồi thênh thang trên cánh đồng lúa mát, thấy không gian mênh mông … và vì em là vô tận trong một sát na, là huyền thoại ẩn mình trong thực tại, vì mỗi mỗi cử động cũng đủ làm xao xuyến cho sương khói rời tan, trơ trọi để cho giao thoa giữa hữu hạn trong vô hạn, hiện lên những nét đẹp, an

bình, biến cõi hư không như môt tấm lòng …..

Bồ tát, em về mộng có hay
lơ thơ những gió với làn mây
vô thường, em ngự vào trong mộng
một cõi hư không, một tấm lòng


Một sớm mai cười nói, huyên thuyên giữa chợ đời, lòng vô vàn hoang vắng, chợt bắt gặp lại mảng phù du trôi nổi như thiên niên cũ, những đợt sóng dài lê thê, trân mình giữa ánh nắng gay gắt hay chiều mưa phiền muộn. Có ai hay, ai bắt được sóng tâm vào lúc nầy đây, để chỉ còn là ảo hoá, bước chân hoang dại, miên man tình tự của thiên nhiên. Đời sống là gì khi câu hỏi vẫn như tự nguồn khai sáng, lật lại hồ sơ của tâm, cảm nhận được trong mọi góc cạnh đời sống vẫn trùng trùng điệp khúc của hư vô, còn chăng là những cứ điểm không đến đi, chạm vào là bước vào bến bờ thanh tịnh, có tiếng cười nở rộn ràng dưới ánh ban mai.

Em cười hoa Bồ tát
nở giữa cõi nhân gian
ta, một người lãng tử rong chơi, lời tâm niệm
sớm mai, hoa cười nói
chim hót trên cành cây
mang trong lòng hương gió
có tiếng chuông vọng về
bên ngọn đồi hư vọng
ta thầm hỏi sắc không
vào trong trái tim nhỏ
ngàn lối, ngộ ta bà
một mai, mở tâm hương
ta gọi thầm pháp giới
trong vô lượng hải hà
giữa trùng khơi, em ngự..

Em ngự giữa muôn trùng biển cát hay em nằm yên trên thung lủng hải hà của pháp giới, trên đỉnh đồi Vô Ưu, thanh tịnh buổi giao thời tịnh nhiễm vì có lúc thấy có vọng ngôn, làm xa cách giữa hai bờ thực tại, chân vọng, mà chiếc cầu sinh tử đã rút đi từ thưở nào, còn chăng cũng chỉ là một hạt mơ như hoa đốm giữa hư không, như sấm chớp lưng trời. Ngàn năm qua hay mãi sau nầy, lá thu có rơi, cuồng phong có giận dữ, luân chuyển có vô cùng, nhưng tự gốc rễ của cây bồ đề tự tánh, vô ngôn vẫn còn mang mãi hình ảnh chân tình của Liên Hoa Thủ. Có phải sinh mệnh của bước chân đi đời người trong các nẻo, cũng cần phải mang theo hành trang vô tự, được cấu tạo bởi Từ bi và Trí tuệ. Sinh tử đã là hư ảo, thì đi đến về có phải cũng là những nối tiếp của nguyện lực hoặc bị vong thân trên bước đường réo gọi…. phù sinh.

đường biển rộng, rõ soi in chiếc bóng
nước từ nguồn, dấu cũ vẫn nguyên sơ
đã ngàn năm, phiêu dạt mọi chốn đời
ta đi nhặt lá thu vàng để đếm

cõi tử sinh, nối tiếp bước hành trình

từng lặng lẽ, giữa đời nghe thu sớm
quét lá vàng, ôm giấc mộng tung bay
còn lại chút, lòng son cho sen nở
ta dâng người khi gom đầy lá biếc
thu có về, đổ xuông trận thu phong
lời im lặng, ta hong từng lá mỏng
vẳng nghe tâm, vừa sáng giữa chợ đời
chân trời đó, là lắng lòng vô niệm
bầu bạn cùng nhật nguyệt lúc ưu tư có ánh sáng rạng ngời từ suối ngọt
gió miên man, gọi đến cõi vô cùng
Ta từng chép lời Kinh đầy mái tóc
mở rộng đời cho ánh mắt vì sao*
đem khổ đau gửi vào chốn Kinh chiều*
đem ánh sáng, gọi tự tình Kinh sớm*
Ồ em, giữa cõi đời muôn hữu hạn
lấy Tâm kinh, tô vẽ nét môi em
ta chấm điểm, cho ngàn trùng biến động*
cho em cười, nụ bồ tát thơm ngon…
Để cảm niệm những người thực hiện hạnh lành
Nhân Ngày Bồ tát Quán Thế Âm, 19.09 Âm lịch
qua cái nhìn của tâm non….
Chuaphathue
Buổi sáng nay, mở tâm xem lại
thấy vô cùng có mặt, lúc “điểm tâm”…

Liên Hoa/

Nhân lúc Trang Vẻ Đẹp Phật Pháp đăng lại bài ” Em, nụ cười hoa bồ tát”. để hồi tưởng lại những ngày tháng lâm bệnh của Cư Sĩ Liên hoa, Cho phép BBT VĐPP xin gửi lời cầu nguyện vào gió, vào sóng và vào đất hay vào trái tim mặt trời để cho Liên Hoa nở đẹp mãi trần gian. Cũng là dịp bạn bè bốn phương tưởng niệm 49 ngày thiên tai sóng thần tại Nhật Bổn. Xin được nhớ ơn…!

Lá thư gửi em Liên Hoa

Chân Y Nghiêm

image

Liên Hoa quý mến, Tôi chưa từng gặp em, chưa biết em bao nhiêu tuổi, nhưng khi đọc những bài viết của em tôi nghĩ rằng em còn trẻ lắm, em thơ mộng, thiền vị và lãng mạn nữa! Em là một Phật tử thuần thành, đem hết trái tim và tài năng để phụng sự Phật Pháp. Tâm hồn em hòa quyện với vẻ đẹp của đất trời, của tình người và chân lý vi diệu của đức từ phụ Thích Ca. Tôi quý mến và ngưỡng mộ tâm hồn thanh khiết của em

Lần trước đọc bài từ biệt của em qua trang nhà Liên Hoa, tôi rất xúc động, có gửi tặng em hai bản nhạc “Ta Còn Mãi Thiên Thu” và bài “Rồi Có Một Ngày”, nói lên cái Chân Thường trong Vô Thường.

Hôm nay đọc bài “Thành Kính Tri Ân” của em gửi đến, tôi bồi hồi xúc động. Tôi liên tưởng đến những ngày khó khăn trong thời gian qua tôi đã nếm đủ vị cay chua, mặn đắng của thế gian, cái xã hội hiện tại tôi đang sống trên vùng rừng núi cao nguyên, đã cho tôi những phút giây chán nản, tuyệt vọng về con người mà không phải là người. Tôi sống cô đơn một mình giữa những bề bộn, đe dọa của bọn côn đồ giả danh nhân nghĩa, giả danh tự do, độc lập. Chúng quấy nhiễu tôi, làm cho tôi mệt mỏi, muốn tôi bỏ nơi đây để về phố thị, bởi vì tôi có cái tội là đệ tử của Thiền sư Nhất Hạnh.

Tôi bơ vơ, lạc lõng khiến sinh bệnh. Nhưng tôi nhất quyết không về Saigon, mặc dù các con tôi, những người thân luôn hối thúc tôi mau bỏ nơi nguy hiểm này, về Saigon để giữ thân mạng đựơc bình an.

Tôi đã quay trở về tìm lại chân tâm, nơi có đức Bồ Tát Quán Thế Âm luôn ngự trị. Tôi nghe tiếng nói từ trái tim phát ra: “Phải mạnh mẽ lên. Mạnh Mẽ Lên. Mạnh mẽ lên. Không đựơc yếu đuối, không được bỏ cuộc, không đựơc bỏ lời nguyện mà Ngươi đã hứa với Ngài Quán Âm từ 30 năm về truớc”.

Thoát nhiên tôi thấy mình mạnh mẽ, thấy con đường trước mặt dù gập ghềnh nhưng đầy cỏ lạ hoa thơm. Bây giờ tôi hết bệnh, hết chán nản, hết tuyệt vọng rồi. Hàng ngày tôi ra vườn hái chanh giây, trồng rau, nhổ cỏ, những hoa bông bí vàng óng nở đầy vườn. Tôi nhớ năm ngóai có gửi cho em bài thơ “Hoa Bông Bí”. Em đăng trên trang nhà Liên Hoa, trang trí bằng những hoa bông bí rất đẹp.

Đọc bài “CẢM ƠN” của em tôi rất mừng vì em còn ngồi víết được, rất hay.

Tôi tin rằng em không phải chỉ sống 6 tháng, mà em có thể sống thêm đựơc ít nhất là 6 năm nữa. Vì trái tim em còn đầy sức sống, mọi người còn rất cần em, những bài văn thơ chia sẻ của em là những hoa thơm cỏ lạ. Em còn hạnh phúc hơn tôi gấp ngàn lần, vì em đang sống ở thế giới tự do thật sự, thế nên em cần phải nhìn sâu vào đáy chân tâm, nói với mình: “Phải mạnh mẽ lên, nói một cách chân tình và mãnh liệt”.

Thế giới này đang đi dần đến họai diệt, sụp đổ tan tành, sự vô minh của lòai người đã tàn phá trái đất, biến hành tinh xanh đẹp đẽ này trở thành những đống rác khổng lồ. Những người có tâm hồn đẹp thanh khiết, thánh thiện như em cần phải sống, để sáng tác ra những bài văn, những vần thơ của Chân Thiện Mỹ, như sóng hải triều, xoa dịu vơi bớt những tuyệt vọng khổ đau của con ngừời.

Tôi gửi tặng Em bài thơ “NÉT ĐẸP CHÂN THƯỜNG” khi tôi đang tu học ở Làng Mai, năm 2000. Tên em là Liên Hoa. Đóa Hoa của Tình Thương vô úy.

Chân Nguyên Am, tháng 4-2011.

Chân Y Nghiêm

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: