HOA DAISY


Bây giờ đang là mùa Xuân, ở bên nhà, hoa Lan, hoa Nguyệt Quế vẫn còn đang nở đẹp trong vườn, phải không em ?
Tiết Thanh Minh năm nay chắc bà con tảo mộ đông và trên cánh đồng cỏ xanh còn có hoa trắng nở như hình ảnh cánh đồng năm xưa của cụ Nguyễn Du:

Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa

Ở bên này mới bắt đầu vào mùa Xuân, khí trời vẫn còn đượm cái lạnh buốt của mùa đông, sương mù hàng đêm vẫn phủ lên cỏ cây, đông lại trắng xóa như bọt nước đá.

Miền Nam nước Pháp có hàng ngàn loại hoa rất đẹp, thơm. Chúng được chăm bón kỹ trong các bồn hoa ngoài vườn, trước cửa dọc theo hàng rào và trên khắp các công viên đủ màu trắng, tím, đỏ, vàng rực rỡ, tạo nên khung cảnh thanh bình, ấm áp trong tia nắng dịu của mùa Xuân.

Trên cánh đồng cỏ, có nhiều loại hoa dại đủ màu, thi nhau đua nở, khiến cho những tâm hồn khô cằn, vướng mắc, hờn tủi, khổ đau cũng cảm thấy lòng thanh thoát, trái tim mở ra trước cảnh thiên nhiên trong lành và tinh khiết.

Về mùa đông, trời rất lạnh, nước đóng thành băng, các cây cành đều trơ trụi lá trong cảnh sương mù… Tất cả các loài hoa đều chết. Duy chỉ có một loài hoa tồn tại. Đó là hoa Daisy. Hoa Daisy có nhiều cánh nhỏ màu trắng, xinh xắn như hoa cúc. Buổi sáng sớm, sương mù phủ trên đồng cỏ còn đông cứng, thì cánh hoa thu nhỏ lại, ủ kín nhị vàng. Đến trưa, mặt trời ló rạng tia nắng mong manh, thì Daisy từ từ hé nở, toát ra vẻ đẹp trắng, viền quanh màu tím nhẹ.

Tôi đứng lặng yên nhìn Daisy trong vườn cỏ xanh còn ướt đẫm sương với sự ngạc nhiên, yêu thích và ngưỡng mộ. Daisy là đóa hoa của nàng công chúa Bạch tuyết, có trái tim yêu thương không sợ hãi- dù gặp bà mẹ ghẻ phù thủy độc ác mà nàng không hận thù. Nàng thản nhiên sống với bảy chú Lùn, mang lại cho họ niềm hạnh phúc bằng sự chăm sóc dịu dàng, nụ cười an lạc tỏa ra từ tâm hồn thanh khiết, vô ưu. Daisy chấp nhận thời tiết khắc nghiệt, biết trở về ôm ấp, bảo vệ nhị hoa khi trời mưa, gió, sương, tuyết giá lạnh. Cánh hoa nhỏ nhắn xinh đẹp ẩn trong đồng cỏ xanh đã dạy cho

tôi đức tính khiêm cung, vô úy…Daisy là vị Bồ Tát đã mang lại cho tôi niềm tin, an lạc và quán chiếu sâu sắc nội tâm.

Tôi đang thực tập thiền quán tại Trung Tâm Tu Học Phật Giáo Làng Mai. Ngoài những vị xuất gia, còn có rất nhiều Thiền sinh từ khắp các quốc gia trên thế giới về đây tu học. Họ đủ màu da, bản sắc văn hóa, đa số là trung niên, trẻ tuổi. Qua những buổi pháp đàm, chia sẻ sự thực tập, quán chiếu nội tâm, tôi được biết có nhiều nguời còn khó khăn về tình cảm cũng như khổ đau về con cái, cha mẹ và gia đình.

Ngoài những pháp môn ngồi thiền sáng, tối, ăn cơm, làm việc trong im lặng, theo dõi hơi thở để cho tâm an trú trong chánh niệm, trở về phút giây hiện tại, chúng tôi còn đi thiền hành trong vườn cây rộng mênh mông. Tôi thường đi với một người mà trong đôi mắt còn ẩn nét khổ đau.

Trong khi dừng lại để ngắm thiên nhiên, tôi thường cúi xuống thầm nói với Daisy:

Vị Bồ Tát nhỏ bé của tôi ơi. Tôi xin em để tặng cô bạn này. Sự có mặt của em sẽ giúp cho cô ta được niềm vui và nụ cười em nhé !

Mỗi ngày tôi đều xin một bông hoa Daisy để tặng cho những thiền sinh khác nhau. Và, tôi tìm thấy trong ánh mắt họ niềm tin yêu với nụ cười thật tươi.

Sáng nay, tôi đi dạo trong vườn đầy hoa Daisy trắng chen lẫn muôn hoa vàng rực rỡ. Tôi đang đi trên mảnh đất Tịnh Độ trung tâm tu học Làng Mai mà thấy như đang đi giữa cánh rừng đầy hoa trắng nơi quê hương.

Mùa Xuân này điều có nhiều trái không em ? Tôi nhớ những trái điều đỏ hay vàng mọng nước để lộ ra hạt điều xanh đen đã cho tôi một thời hạnh phúc. Tôi mải mê hái điều quên cả thời gian. Thật là thích thú khi lượm được vô số điều. Tôi như trẻ thơ chạy tung tăng hết gốc cây này đến gốc cây khác. Khi các em cầm cái sào rung mạnh thân cây, trái chín rụng hết rồi mà tiếng bộp bộp cứ rơi rớt vang lên đâu đây. Tôi thuờng nói đùa với chú Vân và các em Gia Đình Phật Tử :

-Nếu thực tập hái điều trong im lặng, theo dõi hơi thở chánh niệm thì dễ ngộ đạo vì tiếng rơi bốp trên đầu.

Bây giờ, tôi không còn được hái điều nữa, mà đang đi thanh thản giữa vườn cỏ đầy hoa Daisy. Tôi hái vài bông gửi tặng em, người em mà tôi đã từng gặp nơi các trường dạy cũ, trong các ngôi chùa từ Nam ra Bắc, trong Gia Đình Phật tử hoặc trên các nẻo đường hải ngoại. Tôi ân cần cài bông hoa lên ngực áo em, nhìn vào đôi mắt em thật sâu, thầm nói với em rằng:

-Em chính là hoa Daisy, vị Bồ Tát có trái tim khiêm cung vô úy

Em đã biết ấp ủ niềm đau bằng nghị lực, kiên trì. Với đôi mắt tự tin, tấm lòng trong sáng, trung kiên, em đã đi vào đời bằng đôi chân vững chãi, hai bàn tay không quản ngại gian lao

Tôi từng ngồi bên em trong cơn khổ đau, hờn tủi, mắt em buồn vời vợi để dòng lệ tuôn rơi. Em hãy khóc đi cho nỗi đau dịu nhẹ. Giọt nước mắt của em cần thiết như những hạt mưa. Mưa càng mau thì trời càng xanh trong, tươi sáng. Rồi cùng tôi, em bước thật nhẹ trong hơi thở ý thức rằng mình đang sống trong giây phút hiện tại thật mầu nhiệm. Mắt mình còn tốt để thấy được trời xanh tươi sáng, mũi mình còn tốt để ngửi mùi hương thơm đồng nội, tai mình còn thính để nghe tiếng chim hót trong tiếng lá thì thầm, lưỡi còn dẻo để hưởng hương vị ngọt của cơm. Mình còn được may mắn cắp sách đến trường, học hỏi kiến thức, văn hóa, khoa học, được gần thầy tốt, bạn hiền, được biết chánh pháp để tu thân. Nhìn thật sâu, em sẽ thấy rằng em đang hạnh phúc. Em cười thật tươi cho đôi mắt em tràn đầy niềm tin yêu và hy vọng. Em sẽ làm đẹp cuộc đời băng trái tim yêu thương, như đóa hoa Daisy làm đẹp cho khu vườn mùa Đông, em nhé!
Chân Y Nghiêm

Đồi Dương Xuân,15-3-20…

(New Hamlet )

ÐÊM NGUYỆN CẦU
Nhất Hạnh
giờ phút linh thiêng
gió lặng chim ngừng
trái đất rung động bảy lần
khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt
bàn tay chuyển pháp
trong hương đêm tinh khiết
ấn cát tường nở trắng một bông hoa
thế giới ba ngàn đồng thanh ca ngợi văn Phật Thích Ca
giờ phút linh thiêng
đoá bất diệt nở ngay giữa vườn hoa sinh diệt
nụ giác ngộ hé thành muôn thi thiết
ngài về đây học tiếng nói loài người
đêm nao
từ trời Ðâu Suất nhìn về
chư thiên thấy địa cầu quê hương tôi sáng hơn vì sao sáng
và tinh tú muôn phương chầu về
cho đến khi vừng đông tỏa rạng
cho đến khi vườn Lâm Tì Ni biến thành chiếc nôi êm chào đón Phật sơ sinh

nhưng đêm nay
từ địa cầu quê hương tôi
loài người mắt lệ rưng rưng
hướng cả về mây từng trời Ðâu Suất
tiếng kêu khóc của sinh linh ngã gục
dưới bàn tay ma vương
dưới bàn tay bạo lực căm thù

trong bóng đêm
địa cầu quê hương tôi đã mòn mỏi trông chờ
giờ mầu nhiệm để Vô biên hé mở
cho bóng tối tan đi với niềm lo sợ
cho hội Long Hoa về
để pháp âm tiếp nối bằng lời ca tiếng hát em thơ
đêm nay xin mười phương trăng sao chứng minh
cho địa cầu quê hương tôi dâng lời cầu nguyện
cho Việt nam khói lửa
cho Việt Nam điêu linh
cho Việt Nam quằn quại đắm chìm trong máu lệ
sớm vùng dậy trong đau thương thế kỷ
để biến thành chiếc nôi êm đón chào Từ Thị
thêm một lần hoa nở Phật sơ sinh

đêm nay cầu cho khổ đau trái kết hoa thành
cho sinh diệt đi ngang dòng pháp thân bất diệt
cho suối tình thương chảy tràn trên vạn lòng tha thiết
để loài người học tiếng nói chân như
để tiếng nói trẻ thơ thành giọng chim ca.

http://lien-hoa.net/Su%20co%20Chan%20Y%20Nghiem.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: