LÝ VÀ TÌNH

* Để thương và nhớ Thích Nữ Đ.A
Vivian HNP

Nói đến kinh doanh, Tinh thing lặng lắng nghe Lý, chẳng khi nào lên tiếng. Tình sợ điều mình bàn sẽ khiến Lý chao đảo, không làm chủ được vấn đề, khi đọ sức với đối thủ, để bác bỏ hay thừa nhận một hợp đồng mua bán, xây dựng, đấu thầu nào đó. Thương trường là chiến trường. Được lên ngôi triệu phú, thua mặc áo bần hàn. Không nhạy bén trong chiến lược chiến thuật, sẽ bị thất bại. Tình mặc nhiên đồng ý với Lý: Điều kiện ắt có và đủ để một doanh nhân chiếm ưu thế là: Nhanh- Mạnh-Tàn nhẫn. Rât nhiều khi Tình sợ. Sợ rủi ro. Sợ hiểm họa. Lý bảo: Sống là chiến đấu. Sợ cũng phải sống.Vậy tại sao lại phải sợ. Cứ đi vào giông bão của đời xem sao. Tình khóc: Ừ thì cứ đi.
Những lúc thấy Lý như đàn ông, đi nửa khuya về hửng sáng. Có khi gọi hoài, cũng chỉ nghe mãi một điệp khúc của cell phone: Xin ghi lại lời nhắn, tôi sẽ gọi lại bạn ngay…Tình đến nhà thăm. Mẹ của Lý cũng ngẩn ngơ:.. Đi mãi từ tuần trước, chưa thấy về. Lý nói với bác, đang lo thầu xây cất trung tâm buôn bán gì đó ở XYZ… Cơ khổ. Tình than thầm. Nữ nhi mà cứ như nam tướng. Có lần Tình nhỏ nhẹ: Lý này, phải nhớ bạn là con gái…Lý cười khanh khách: Con gái thì sao? Tình quên rằng Lý nguyên là cảnh sát à…!
Ừ nhỉ. Trước khi dấn thân vào con đường doanh nghiệp, Lý là cảnh sát. Một lần vây bắt cướp, bị trúng đạn tưởng chết. Sau khi ra bệnh viện, vì lý do sức khoẻ, Lý trở thành phó thường dân. Nhưng những đường quyền, những thế võ karaté vẫn bất hủ. Đi ngoài phố, thấy cảnh trái tai gai mắt, Lý vẫn phi song cước, múa đường quyền, hệt như khi còn làm nhân viên công lực.
Lý xông xáo, cứng cỏi, rất tự tôn. Lý tự tôn vì vừa tài giỏi vừa có nhan sắc, vừa nói năng nhẹ nhàng vừa biết bắn súng và biết võ nghệ, không sợ ai áp đảo hay ăn hiếp. Lý tự tôn vì từng là cảnh sát, nên có rất nhiều kinh nghiệm đối phó với bọn cướp của giết người, với những tên lưu manh giang hồ . Luôn đặt mình ở thế thượng phong, ở thế chủ động, nên chẳng có lý do nào khiến Lý phải sợ hãi bất cứ ai, hay bất cứ điều gì. Lý không sợ, nhưng Tình sợ cho bạn. Tình sợ rủi ro, sợ hiểm họa, sợ những dịch biến có trong cuộc đời vô thường. Tình nói với Lý những lo lắng của lòng. Lý bảo: Sống là chiến đấu. Sợ cũng phải sống. Vậy tại sao lại phải sợ. Cứ đi vào giông bão của đời xem sao. Tình khóc, nhìn bạn cao ngạo, say sưa với danh lợi. Có những lúc bất chợt, Lý cao hứng hỏi: Làm cái nghề thầu khoán này, phải đi đêm về khuya nhiều, Tình thấy thế nào..? Tình nhỏ nhẹ: Ừ thì cứ đi. Lý cười.
Bằng hữu, những người là bạn hay được đối xử như bạn, thường thích thì thầm thủ thỉ với Tình, hơn là xuất đầu lộ diện trước Lý. Tình vừa mới thoạt nghe…mình cần…Ngay lập tức, Tình đưa cho bạn những gì bạn thiếu hụt. Tiền cho bạn mượn nóng là chuyện nhỏ. Xe của Tình mới toanh, đổi cho bạn mang đi vài ba tuần “cho có máu mặt”, vì công việc làm ăn cần cái vỏ sang trọng bên ngoài, còn Tình đi cái xe cổ lỗ xĩ của bạn, cũng là chuyện nhỏ. Những lần bạn lỗi hẹn, mang xe đi mãi không thấy về. Những lần bạn trở về, xe đầy những dấu vết đáng phàn nàn. Những lần bạn quên, không trả cho Tình món tiền đã vay mượn. Cũng là những chuyện nhỏ.
Đã từng có lần Tình tin tưởng, đưa cho bạn những thông tin cá nhân. Sau đó, Tình ngơ ngẩn, khi những tờ giấy của credit collection services như bươm bướm bay về nhà. Lý biết được, gần như kêu thét lên: You see, I told you, see, observe, don’t trust…And now, you see…See and see…!
Tình chỉ biết khóc. Khóc vì tự nhiên mang tiếng quịt nợ credit, khóc vì hiểu tại sao bấy lâu nay người bạn ấy bặt vô âm tín. Lý thấy Tình buồn thảm thiết, thôi không lải nhải …You see, I told you, see, observe, don’t trust…nữa. Nhưng Tình vẫn buồn, vì trái tim vốn hay dỗi hờn, vốn thích premature heartbeat, nay càng có thêm lý do để không thèm nhịp nhàng đập, giữa hai nhịp phách bình thường của tim. Lý giận thì giận mà thương thì thương. Phải đành để Tình tin rằng bạn sẽ hồi tâm, sẽ lại hiểu rõ thế nào là chân-thiện-mỹ, vì nhân chi sơ tính bổn thiện. Tình lúc nào cũng nói thế. Lý bực mình, lẩm bẩm: Nhân chi sơ tính bổn ác thì có.
Xuân Diệu không chỉ là thi sĩ của tình yêu, mà còn là nhà tiên tri đại tài, khi viết: Yêu là chết ở trong lòng một ít. Trong tình trường, thông minh nhạy bén như Lý cũng phải thống thiết than: …Với tôi tất cả đều vô nghĩa. Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau… Chế Lan Viên chắc chắn đã phải trải qua những điều trông thấy mà đau đớn lòng, mới cảm nghiệm đời mình bị gói tròn trong hai chữ khổ đau.
Lý không làm thơ than thở như Chế Lan Viên, hay Xuân Diệu. Khi bị tình phụ, Lý bộc lộc nỗi bi thương của tâm hồn, vô cùng mãnh liệt. Những thế võ Karaté nghề nghiệp cứ vun vút phát ra, chém-chặt-đấm vào hư không một cách dữ dội. Giữa biển Huntington Beach, Lý đi những bài quyền khiến sóng trùng dương hoảng sợ. Tình ngồi khóc, thương Lý quá nhưng chẳng biết an ủi sao đây. Múa võ một hồi, Lý mắt đỏ hoe nhìn ra biển. Tình đứng bên cạnh, nắm chặt tay Lý, mắt cũng mờ lệ thảm.
Tình thì sao? Vốn là tình nên Tình luôn phải khóc. Khóc vì những sầu muộn riêng tư, khóc vì những sầu muộn chỉ vì đời. Những lúc lòng chùng xuống, vì tình tự bi thiết của kiếp người, Tình gõ phím dương cầm. Âm thanh phát ra, nghe u uẩn, nghe thê lương, như tiếng oan hồn kêu than trong ngày rằm tháng Bảy. Sombre Dimanche, Sérénade, Green Sleeves, Dr Jivago, Chanson De Solvieg, Élégie…Cứ thi nhau phủ kín không gian héo hắt. Lý ôm đầu gục mặt. Để Tình trút bỏ muộn phiền trong âm nhạc. Căn phòng sũng ướt. Giọt lệ từ giòng nhạc bất tử tuôn rơi. Hay giọt lệ từ đáy sâu nội ngã của Lý và Tình đang khóc…?
Lido Marina Village. Bốn năm trước. Tình lặng thinh nhìn Lý mắt đỏ hoe, đứng trên boong tàu, mặc áo sa di ni, đăm đắm nhìn về đường chân trời niệm Bát Nhã Tâm Kinh: Quán tự tại bồ tát… Lý muốn vượt thoát ngũ uẩn giai không, muốn đi mãi đi hoài trong chánh giác. Buông bỏ tự ngã một thời cương nghị, bản lãnh, xông xáo thương trường, tình trường. Buông bỏ những lý luận đanh thép, đầy nghiệt ngã, từng được xem là kim chỉ nam để sống. Lý muốn hồi đầu thị ngạn. Trước khi căn bệnh ung thư hiểm nghèo bộc phát, tháng năm còn lại của đời, Lý xuống tóc xuất gia, quy ngã Phật. Lý mở một đạo tràng ở nhà. Chuyên tâm tu học Phật, giúp người khác hiểu Phật Pháp . Tình không phải là Phật tử, nhưng Tình biết Hán tự. Những khi sư phụ của Lý không thể đến, Lý nhờ Tình đến đạo tràng, đọc và giải thích những từ Hán Việt cho mọi người hiểu. Tình thương bạn, muốn giúp bạn làm tròn tâm nguyện, Tình tự nguyện đến đạo tràng, cùng học Phật Pháp, cùng đọc Lục Tổ Đàn Kinh với Lý và mọi người.
Lý trở thành sa di ni. Chuyện xưa như khói như mây.
Ngày Lý lâm chung, Tình ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Lý, lắng nghe lời trăn trối: ….Hãy đến giúp đạo tràng hoằng dương Phật Pháp. Giao tiếp với xã hội bên ngoài, phải nhớ: …See, observe, don’t trust any thing and any one…Tình nghẹn ngào rơi nước mắt. Đến phút cuối đời, Lý vẫn muốn được hoằng dương Phật Pháp, vẫn muốn Tình đến đạo tràng giúp mọi người. Đến phút cuối đời, Lý vẫn lo lắng cho Tình. Biết Tình tin người, từng bị người lợi dụng lòng tin, Lý đặn dò: …Nhìn, quan sát, đừng tin bất cứ điều gì, đừng tin bất cứ ai…
Lido Marina Village. Hôm nay. Không còn Lý. Một mình Tình.
Gửi vào sóng nước. Nhành hoa vô ưu.
Nhớ thương giác linh Thích Nữ Đ.A.
Vivian HNP- Hải-Vân
ngày 22 tháng 11 năm 20…!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: