Tận hưởng sự có mặt

Là người quan sát ta sẽ biết cách tận hưởng. Ta tận hưởng điều gì? Ta tận hưởng sự có mặt của ta. Sự có mặt của ta nói lên sự có mặt của tất cả những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh ta ngay giây phút này. Khi ta thật sự có mặt thì ta sẽ không đánh mất đi vẻ đẹp của sự sống. Dù đó là vẻ đẹp rất “nhỏ” – vẻ đẹp của một bông hoa đang nở bên đường. Sự có mặt là sự tận hưởng.

khi ta có mặt cho sự sống, có mặt cho những gì đang diễn ra trong giây phút này, bây giờ và ở đây ta sẽ thấy được sự diệu kì, linh thiêng của tất cả mọi sụ vật, hiện tượng. Một bông hoa nở bên đường, áng mây trắng đang nhẹ bay trên bầu trời, một tia nắng sớm… Tất cả điều trở nên linh thiêng và nhiệm mầu.

Chỉ cần có mặt thôi thì ta sẽ thấy mình không cần phải tìm kiếm bất cứ điều gì nữa, bởi vì những gì ta muốn tìm điều đã có sẵn ngay bây giờ và ở đây. Tất cả những điều kiện để có thể cho ta hạnh phúc điều đang có sẵn. Ta chỉ cần có mặt để nhận diện, để Tận hưởng chúng mà thôi.
Màu xanh của cây, nụ cười bé thơ, những người thân yêu của ta vẫn còn đó… và ta đang có một sức khoẻ tốt, các bộ phận trên thân thể ta điều còn nguyên đủ và nhiều những điều tương tự khác có thể cho ta hạnh phúc liền.

Ta chỉ thật sự hạnh phúc được với những điều tưởng như rất bình thường này chỉ khi nào ta có mặt. Chỉ khi nào ta có thể nhận diện được sự sống mầu nhiệm đang tuôn chảy trong ta và những gì đang diễn ra xung quanh ta.
Làm sao ta có thể có mặt thật sự cho sự sống và nhận ra vẻ đẹp của sự sống khi tâm ta vẫn còn bị những bóng ma của quá khứ ám ảnh, bị những lo lắng, sợ hãi trong tương lai kéo đi hay những buồn phiền, khổ đau ta đang có trong hiện tại xiết chặt. Để có mặt thật sự cho sự sống ta phải buông bỏ và vượt thoát trên tất cả những thứ này, ta hãy là người quan sát và tiếp xúc với sự sống đang diễn ra. Tiếp xúc với sự sống đang diễn ra nghĩa là tiếp xúc với cái đang là. Và đúng ngay giây phút ấy vẻ đẹp của sự sống sẽ hiển lộ cho ta, hiển lộ cho ta một cách toàn chân, bình đẳng.
Thích Vô Trụ


Giây phút hiện tại

Sự quán niệm về hơi thở của ta đã dần thuần thục sau một thời gian thực tập. Ý thức về hơi thở cùng những động tác của thân đã trở thành một điều gì đó rất tự nhiên, và ta cũng không biết những thành quả này có được từ khi nào.
Mặt trời đang khuất dần về phía tây, ánh sáng của hoàng hôn mỗi lúc một nhạt dần để nhường chỗ cho bóng đêm. Một ngày nữa sắp qua. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đều như vậy. Rồi bỗng một hôm ta chợt giựt mình khi soi mình trong gương. Ta thấy có vài sợi tóc trắng xuất hiện trên đầu.
Ta có rất nhiều ước vọng, ta có rất nhiều hoài bảo nhưng mãi đến bây giờ những ước vọng, những hoài bảo đó như là những chiếc bóng mờ. Một thời tuổi trẻ đã qua. Ta cảm thấy tiếc nuối một cái gì đó. Ta đã đánh mất gì chăng? Tuổi trẻ? Thời gian? Sức lực?… Ta tự hỏi chính ta.
Rồi một hôm ta phát hiện ra cái mà ta đánh mất chính là sự sống. Sự sống trong giây phút hiện tại. Khi trẻ ta chỉ sống cho những ước vọng của tương lai. Bây giờ ta lại sống với những tiếc nuối về quá khứ. Ta đã quên đi một điều là sự sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại. Nhưng làm thế nào để có thể tiếp xúc với sự sống? làm thế nào để có thể tiếp xúc với những mầu nhiệm trong giây phút hiện tại?
Ta chỉ có thể tiếp xúc được với giây phút hiện tại khi tâm và thân hợp nhất. Ta thắp sáng hiện hữu bằng ý thức chánh niệm. Rồi như một bé thơ, ta học lại cách ăn, cách đi, cách đứng, nằm và ngồi để thân và tâm có thể hợp nhất. Ta khám phá ra rằng hơi thở là chất keo kết hợp thân và tâm. Kể từ đó ta thực tập cách quán niệm hơi thở. Khi thở vào ta biết ta đang thở vào. Khi thở ra ta biết ta đang thở ra. Ta duy trì ý thức về sự vào ra của hơi thở. Ta đang có chánh niệm về hơi thở.
Sự quán niệm về hơi thở của ta đã dần thuần thục sau một thời gian thực tập. Ý thức về hơi thở cùng những động tác của thân đã trở thành một điều gì đó rất tự nhiên, và ta cũng không biết những thành quả này có được từ khi nào. Mỗi khi làm một việc gì đó ta phát hiện ra những động tác của ta trở nên chậm rãi và khoan thai hơn. Ta không còn vội vả, hấp tấp như trước đây nữa. Ta cảm thấy làm việc đối với ta đã trở thành một nguồn vui. Với ta giờ đây chỉ cần có mặt trong giây phút hiện tại thì tất cả những gì ta tiếp xúc cũng đều trở nên những đối tượng của hạnh phúc. Ta thấy được rằng khi ta sống sâu sắc trong giây phút hiện tại thì cũng có nghĩa là ta đang sống cho cả quá khứ và tương lai. Những điều kiện của hạnh phúc luôn có sẵn đó cho ta.
Thích Vô Trụ (Sakya Asamga)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: