Đốn ngộ – Phạm Công Thiện" Riêng một góc trời"


Lời BT: Nhìn ra biển lớn, ta thấy ta là hạt sóng, nhìn rõ con đường ta đã thấy mình một em bé được lớn lên và sống. Thì Phạm Công Thiện (PCT) vẫn sống trong quy luật thế, nhưng với PCT ông đã bén lửa để hiểu hư không và hạt nhân ” có không của vũ trụ vạn hữu” Tôi và Cô Hải Vân cũng gặp nhau trên khoẳng trắng’lặng’ấy!có lẽ Cô đã phần nào thấu hiểu hết cả một ” Con Người” như đang hiểu sóng, đang hiểu từng bước chân trần…bụi và muôn vàn lời chúc tụng để nhớ” Riêng một góc trời”…

Đốn ngộ

Khi hố thẳm tư tưởng, khi đáy sâu nội ngã chẳng có biên giới thì hơn kém nhau hai mươi sáu tuổi đời là nhiều hay là ít…? Trời-trăng-sao-mưa-nắng-gió, bốn mùa thường tại an trú trong một chữ Không. Chữ Không khởi từ tâm thượng, khởi từ cội nguồn Bát Nhã uyên minh. Chữ Không là chữ Thiền, là ngộ tánh. Chữ Không trầm mặc giữa thinh không và hư không. Thinh và hư đều không. Tất cả là không. Mạn đàm chữ và nghĩa khi ngộ Không, biết là chẳng có gì nhưng là có tất cả. Tiếng cười vang lên bay giữa kiểng vườn êm ả. Ráng chiều tím thẩm nhuộm kín sơn hà. Hương nguyệt quế tỏa lan. Hai chiếc bóng, một lão niên một thanh nữ, lặng nghe vô thanh phiêu diêu giữa ngàn trùng cõi thế. Hơn kém nhau hai mươi sáu tuổi đời từ đó ảo hiện giữa sắc tức thị không, không tức thị sắc. (*) Thời gian đi không đợi…

“Mười năm qua gió thổi đồi tây
Tôi long đong theo bóng chim gầy
Một sớm em về ru giấc ngủ
Bông trời mây trắng cả rừng cây
Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Tôi đứng trên đồi mây trổ bông
Gió thổi đồi thu qua đồi thông
Mưa hạ ly hương nước ngược dòng
Tôi đau trong tiếng gà xơ xác
Một sớm bông hồng nở cửa đông.” (1)

“Trên bước chân buồn phố mẹ ngày xưa. Trên bước chân chiều phố lạ hôm nay. Mưa làm tóc anh thơm. Mùi cây quế. Giữa hồ. Mọc giữa hồ Quế Hương.” (1) Mưa trên hàng nguyệt quế. Mưa quanh quẩn bờ đê. Mưa rung rung cội rễ. Từ thiên cổ mưa về. “…Trong mơ em vẫn còn bên cửa. Tôi đứng trên đồi mây trổ bông. Gió thổi đồi thu qua đồi thông. Mưa hạ ly hương nước ngược giòng.” Mưa để thời gian miên trường trôi chảy, để đi với về hòa nhập giữa không gian mênh mông sâu thẳm, để nhịp đời đã qua, nhịp đời đang có, nhịp đời sẽ đến sáng tạo và âm vang những thanh sắc minh nhiên tự tại tận cùng bốn bể. Bốn bể là nhà hay bốn bể không phải là nhà? Mùi của quế hương hay mùi của nguyệt quế, hay mùi của ngàn lá cỏ giữa thảo nguyên, nghĩ cho cùng suy cho tận cũng chỉ là âm hưởng của thọ-tưởng-hành-thức-diệc phục như thị.(*)

“Tiểu thư ngộ tánh sắc không!” Người từng nói như vậy, và ta tự cảm nghiệm: Biết hay không cũng chẳng quan trọng, khi giải đất mới ở trong lòng người. Ta lên đường tìm đến hố thẳm một cách im lặng, không hy vọng nhưng lòng luôn độ lượng. Như người với ta đồng thị thiên nhai luân lạc nhân (2), đã gặp nhau trong cùng tần số ý thức giữa cảnh giới vô vô minh diệc, vô vô minh tận của Bát Nhã Tâm Kinh. Như… Ngày em cất bước vào đời, tặng em một nửa nụ cười quạnh hiu. Bàn tay năm ngón nâng niu, phím đàn buông tiếng dặt dìu nhớ ai. Em về trong gió đông mai, hong giòng tóc rối sợi dài sợi vương. Tình xa một thuở còn thương, con thuyền viễn mộng mười phương sóng nhòa. Em còn kinh niệm liên hoa, hay còn nửa nụ cười ta vô thường. Biết là gì khi thoạt ngắm nhìn đã bắt đầu vĩnh biệt, vừa bước chân đi đã về tận thiên thu. Ra-vào-ngã-ở-xuống-lên, khởi-đi-tới-đến miếu đền tịnh thân. Từ chuông phổ độ mây tần, trong ta hố thẳm tiền thân nhớ người.
“…Mặt trời mọc, rồi mặt trời lặn rồi mặt trời vẫn còn đó; dù mai kia toàn cả thái dương hệ có tiêu diệt đi nữa thì rồi tỷ triệu thái dương hệ lại ra đời, rồi cứ thế tiếp tục những vòng tròn tròn ốc, và những núi đồi lại mọc lên, rồi những thành phố ra đời, và Đức Phật vẫn đứng trên đỉnh đồi quay nhìn lại: “Ôi Vaisàlì, ta nhìn mi đây lần cuối…” (3)

Ôi Vaisàlì, ta nhìn mi đây lần cuối…Phải chăng người cũng nhiếp phục thế giới quan như vậy, khi hóa thân tứ đại tro tàn gió bay. Đi về giữa một rừng cây, đường xa cánh bướm hao gầy nghiêng vai. Hồ gương soi bóng thương hoài, rưng rưng giọt lệ ngấn đài hồng hoa. Từ trong gió lạnh sương nhòa, chân mây xám đổ chiều tà tịch dương. Muôn trùng giao diện vô thường, nát mòn cẩm hạnh tầm phương bến nào. Trắng giòng khói phủ non cao, trăm năm nguyên tánh lặng chào hư không. Chiêm bao lá cỏ phiêu bồng, vực sâu thung lũng nhược đồng thị duyên. Em còn giấc mộng chân thiền, bờ kia sang để hiện tiền thân ta. Thiên thu khát vọng hay là, tiếng xưa thức ngộ bài ca cội nguồn.
“Khi mỗi một thành phố là một Vaisàlì tâm linh thì bất cứ thành phố nào chúng ta đang sống cũng chính là nơi để chúng ta tự chứng thành Phật, và bất cứ ngày nào cũng là ngày cuối cùng để chúng ta giã biệt Vaisàlì. Chúng ta chỉ thành Phật được khi chúng ta là con người ở giữa thị tứ, không có cảnh bồng lai thiên thai địa đàng nào là thuận cảnh để ta giải thoát được; chính tất cả Nghịch Cảnh của nơi ta đang sinh sống mới là nơi ta tự chuyển hóa tâm thức để nhập vào “Tự Chứng Thánh Trí” (Cảnh Giới Thánh Trí Tự Chứng. Kinh Lăng Già- “Svapratvàmàryainànatigocara”).

Nắng chiều lay động những hàng cây thốt nốt cao vút của thành phố, chiều nay Los Angeles không còn là thành phố tạp nhạp của Mỹ Quốc; Los Angeles đang chuyển hóa thành một cảnh giới khác, nơi cuối cùng của một kẻ lên đường trở về mây trắng.” (3)

Trong trầm tư cô đơn, có lời vọng về từ hố thẳm tư tưởng ngày xưa. Trong trầm tư cô đơn, có lời vọng về từ đáy sâu nội ngã hôm nay. Như gió cuốn mây bay, như khói mờ sương ảo, bóng người uyển hóa giữa vũ trụ càn khôn. Chiều rơi đỉnh núi tịnh yên, chân mây ráng đỏ phi tuyền hư không. Rừng thiêng bao nỗi riêng đồng, Như Lai nhất niệm đại hồng chung vang. Liễu sanh thoát tử kinh đàn, trầm tư diện bích tự ngàn năm qua. Đường về suối mặc nhiên ca, thiên thu tuế nguyệt độ tà huy lay. Thác ghềnh phương trượng áo bay, thiền sư thị hiện dấu giày trăng xưa. Qua sông một sớm mai vừa, hoằng dương chánh pháp đại thừa ấn tâm.

“Đã đi rồi đã đi chưa?
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời.
Đã đi mất hẳn đi rồi.
Hà phương tịch mịch trùng khơi phong kiều.
Chuẩn hình thiên đỉnh cô liêu.
Lửa bay thành ngọn hồng điều mật ngôn.
Đại huyền biến ngưỡng phiêu tôn.
Tiền thân Tây Tạng nhập hồn chiêm bao.
Áng nga nga nặng bạch hào.
Một luồng sáng rực chiếu vào trái tim.” (5)

Sương rơi trắng cỏ xanh màu. Hài lan nhẹ bước chào nhau lên đường. Dần xa đồi núi còn thương. Chân mây góc biển đo lường sầu riêng. Chiêm bao nghi hoặc khấn nguyền. Trùng dương gió lộng con thuyền viễn du. Mênh mông cuối bãi xa mù. Xuôi miền vĩnh phúc ngàn thu nhớ người. Quá giang con nước biếng lười. Càn khôn lỡ dở khóc cười tử sinh. Đổ xiêu hệ lụy chữ tình. Trong hoang vu vẫn tưởng hình bóng ai. Bờ dương rặng liễu buông dài. Trăng xưa cổ lục hồn mai điêu tàn. Triều lên bích ngạn khói lan. Huyền cung đốn ngộ buông đàn quán âm.

HẢI-VÂN – USA
2:04am Thứ Hai ngày 14 tháng 03 năm 2011

Chú thích:
(*) Bát Nhã Tâm Kinh.
(1) Ngày Sinh của Rắn. Thơ Phạm Công Thiện.
(2) Tỳ Bà Hành. Thơ Bạch Cư Dị.
(3) & (4) Ngộ Nhập – Chương Ba. Luận đề Phật Học của Phạm Công Thiện.
(5) Đi. Thơ Phạm Công Thiện.

Advertisements

Một phản hồi to “Đốn ngộ – Phạm Công Thiện" Riêng một góc trời"”

  1. ánh sáng là bạn Says:

    7:26am Thứ Ba ngày 22 tháng 03 năm 2011 Kính thăm Thầy, Trái đất quả thật rất tròn, và khung trời cyber của thế giới ảo xem ra cũng rất đời thường, khi chữ Duyên trải dài đến tận cùng trời cuối đất, để những ai đã-đang-và vẫn còn ở trong mạng lưới nhân duyên được gặp nhau. Con không có phải là người xa lạ với anh Trần Đình Hoành, có khác chăng là, con đã từng trao đổi với anh ấy dưới cái tên Vivian, và cũng đã từng có một số bài đăng trong trang Đọt Chuối Non, do anh ấy phụ trách. Anh Hoành biết email H.Vivian của con, và nếu anh ấy thấy cần con đóng góp điều gì, tin rằng anh ấy sẽ gửi. Nếu không, xem như chữ nghĩa của con không cần thiết. Con có vào trang Thời Sự Phật Pháp, nhận thấy trong trang này có đường link dẫn đến trang Vẻ Đẹp Phật Pháp. Vậy con cứ gửi bài về cho Thầy, để Thầy đăng trên trang Vẻ Đẹp Phật Pháp, rồi bất cứ ai thích đọc những gì con viết, họ có thể theo đường link để đọc. Như vậy cũng như con đã cộng tác với trang Thời Sự Phật Pháp rồi. Thầy nghĩ có đúng không. Hôm trước Thầy đăng bài ĐỐN NGỘ, có sửa đề tựa và thêm lời của người Biên Tập. Không sao, nhưng (theo thiển ý của con) nếu lời của người Biên Tập đặt ở đầu bài, sau đó đăng toàn bài của tác giả, thì càng rõ ràng và có ý nghĩa hơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: