Bình an – Từ biển tâm tĩnh lặng

Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, hãy suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời bạn, nghĩ về trách nhiệm với thế giới: “Tôi có trách nhiệm với mọi chúng sinh. Tôi sẽ hành động để làm vơi bớt tất cả những khổ đau và mang lại hạnh phúc cho họ.”

Khi mặc quần áo, bạn nên nghĩ: “Tôi đang mặc quần áo bởi tôi cần phải hoàn thành nhiệm vụ với thế giới này”.
Khi ăn, bạn lại một lần nữa nhắc nhở mình về ý nghĩa, mục đích của cuộc đời làm người quý giá này. Nghĩ đến thức ăn mà bạn nhận như loại thuộc quý để giữ cơ thể bạn khoẻ mạnh để bạn có thể phục vụ người khác tốt hơn.

Khi đi ngủ, bạn lại nhớ đến ý nghĩa của cuộc đời này. Ngủ cũng giống như thuốc – giấc ngủ sẽ mang đến cho bạn cảm giác thoải mái, sảng khoái để rồi ngày mai khi thức dậy bạn sẽ làm việc cần mẫn chăm chỉ để hoàn thành trách nhiệm với thế giới này.

Hãy thực hiện tất cả những nhiệm vụ vì người khác. Ngủ vì người khác, ăn vì người khác, làm việc vì người khác và cả khi sống cũng vì người khác. Và khi cái chết đến với chúng ta, hãy đón nhận cái chết cũng vì người khác.

Đây chính là một cống hiến thực tiễn và thật sự của bạn đối với hoà bình thế giới mà bạn có thể làm tại bất cứ thời điểm nào, ngày hay đêm.

Tình yêu thương của bạn sẽ mang hạnh phúc đến cho mọi sinh vật trên trái đất này.

Tất cả bình an và hạnh phúc của gia đình, xã hội và đất nước phụ thuộc vào mỗi chúng ta có đối xử với người khác bằng tình thương yêu hay không.

Mỗi chúng ta có trách nhiệm rất lớn với hạnh phúc của mỗi cá nhân khác. Mỗi chúng ta đều có trách nhiệm toàn cầu này. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta.

Khi bạn làm việc với trí tuệ, những gì bạn đang làm là thật, là giải pháp tốt nhất cho hoà bình thế giới – và không chỉ là hoà bình trên trái đất này, mà còn là cho mọi sinh vật trên hằng hà sa số các hành tinh khác nữa.

Sự vắng mặt tạm thời của chiến tranh không phải là hoà bình. Hoà bình thực sự chỉ đến từ trái tim.

Chúng ta có thể có những ý tưởng lớn về cách chúng ta có thể góp phần vào hoà bình thế giới, nhưng nếu chúng ta chẳng thể nào mang an lạc hoà bình đến cho chính gia đình mình, cho chính nơi mình làm việc, cho chính tâm hồn mình thì làm sao chúng ta có thể bắt đầu thực hiện những ý tưởng đó?

Lama Zora Rinpoche
Theo: Sách: “Hạnh phúc chân thực” của NXB Phương Đông
Từ biển tâm tĩnh lặng

Thích Thái Hòa

Sống với bậc hiền trí thì ai cũng thích, nhưng làm sao để bảo vệ họ? Họ hiền trí thì cứ để cho họ hiền trí theo cách sống hiền trí của họ là ta đã bảo vệ được họ. Ta hãy bảo vệ họ bằng những hành động và tâm ý không bảo vệ gì cả, đó mới là cách bảo vệ chân thực đối với họ.

Nếu ta khen và trọng dụng họ là vô tình ta làm cho nhiều người cạnh tranh với họ và ghét họ. Vì sao? Vì tâm cạnh tranh và ganh tỵ tài năng nơi mỗi người đối với mọi người nhiều hơn cát bụi.

Nhưng, có người lại bảo, nếu có nhiều người cạnh tranh với người hiền trí, để trở thành bậc hiền trí, thì xã hội sẽ có được nhiều người hiền trí để phục vụ chứ sao?

Hiền trí không phải do cạnh tranh mà được, nếu hiền trí do cạnh tranh mà được thì không phải là hiền trí, ấy chỉ là thủ thuật và trí xảo. Cạnh tranh đã tạo nên nỗi bất hạnh của thế giới con người. Cạnh tranh là bất hạnh.

Thủ thuật thì không phải là hiền trí mà nó giết hiền trí và hại hiền đức. Thủ thuật chỉ có giá trị tạm thời mà không phải là giá trị vĩnh cửu. Hiền trí có giá trị vĩnh cửu là vì hiền trí có mặt ngay nơi tự thân hiền đức của nó.

Muốn cạnh tranh để hơn người khác thì phải có thủ thuật, phải có trí xảo. Càng sử dụng thủ thuật và trí xảo là người khiếm đức, và tự thân của họ đã làm tổn thương hiền đức. Đức đã tổn thì làm gì có hiền. Hiền đã không có, thì hiền trí do đâu mà có?

Không có hiền đức, thì không thể có hiền trí. Không có hiền trí thì làm gì có đại dụng? Không có đại dụng, thì tiểu dụng cũng mất luôn. Xã hội mà không có đại dụng của bậc hiền đức và không có tiểu dụng của bậc hiền trí, mà chỉ có đại dụng là những kẻ khiếm đức và tiểu dụng là những kẻ trí xảo, thì khuôn mặt của xã hội là cái gì, xin mời mỗi người hãy tự soi gương để thấy mình, trước khi trả lời. Vì sao? Vì hình ảnh xã hội, chỉ là hình ảnh của nhiều con người phóng đại.

Bậc có hiền trí, thì đã có hiền đức của họ bảo vệ, mà không cần ai bảo vệ và đã có hiền đức của họ bảo chứng mà không cần phải thêm bất cứ một sự bảo chứng nào. Nếu ta thêm cho họ một bảo chứng, thì chẳng khác nào ta vẽ thêm một mặt trăng cho một mặt trăng giữa đêm rằm.

Người nào manh tâm hại bậc hiền đức, người ấy chẳng khác nào đi ngược gió mà gie bụi, và người nào manh tâm ganh tỵ với bậc hiền trí, thì chẳng khác nào người lãng trí lấy chất dơ bôi vào mặt mình.

Bậc hiền đức, thấy việc phải thì làm mà không mong cầu, không vụ lợi; bậc hiền trí thì luôn tránh những lỗi nhỏ nhặt nơi lời nói và việc làm của mình, khiến không tổn hại người và vật, và họ luôn luôn biết tránh những bất giác ở nơi tâm mình. Họ thấy việc phải thì bắt tay mà không cần ai mời gọi, họ làm xong việc thì buông tay mà không cần nắm bắt bất cứ một cái gì. Cần việc thì họ đến, ta không biết họ đến từ đâu; việc xong họ đi, ta không biết họ đi về đâu.

Họ là vậy, nên họ chỉ mỉm cười và bất động trước những thịnh suy, tán tụ, vinh nhục hay khen chê nơi trần thế.

Vậy, họ là ai? Họ hoàn toàn không có tên gọi. Họ là những hoạt khởi từ biển tâm tĩnh lặng không có danh ngôn. Nhưng, nếu cần gọi, thì ta cứ gọi họ bằng bất cứ tên gì cũng được. Ta gọi là quyền của chúng ta, nhưng bất động là quyền của những người đang hoạt dụng từ biển tâm tĩnh lặng ấy!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: