Ngày vừa mới lên

Mở Lời:
Để đáp ứng nhu cầu tìm hiểu và học hỏi giáo lý Phật Đà của những người con Phật trên khắp năm châu bốn biển. Chư Tăng Ni và Quý Phật tử khắp nơi đã ứng dụng mọi phương tiện Khoa học kỷ thuật hiện đại như một sợi dây liên kết để có thể cùng nhau gặp gở và trao đổi Phật Pháp. Song hành cùng xã hội như vậy, Phật Giáo với sự nghiệp truyền bá giáo lý cũng không nằm ngoài quy luật vận hành của thời đại “Phật Pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác”. Đem Phật Pháp vào đời bằng tất cả phương tiện, tùy duyên, tùy môi trường và tùy hoàn cảnh vàPhật giáo luôn truyền bá giáo lý trên nền tảng căn bản của khế lý và khế cơ, ứng dụng và khế hợp mọi sự thăng tiến của nền khoa học hiện đại cũng như vận dụng mọi sự phát triển của công nghệ thông tin để hỗ trợ cho công cuộc lăn chuyển bánh xe Pháp, truyền bá giáo lý rộng rải trên thế gian này.Theo tinh thần đó, Chư Tăng Ni cùng Quý Phật tử đã đồng tâm kiến tạo nên ngôi chùa Phật Pháp không gian với ý nguyện phụng sự chúng sanh, thắp sáng ngọn đèn chân lý.
“Thành kính dâng lên các bậc ân sư, những người đã khai thông cho con đôi tuệ nhãn để con biết nhìn cuộc sống với tất cả yêu thương và trân trọng! Kính dâng lên hai đấng sinh thành, những người đã cho con trái tim và hình hài để con thực hiện cuộc hành hương kiếp người này! Để tưởng nhớ đến các bậc thiện hữu tri thức, những người đã cùng tôi hơn một lần chung trên một hướng đi! Xin nguyện cầu tất cả cùng thấy được mặt trời chân lý, cùng tắm gội trong dòng nước yêu thương, cùng thanh thản trong từng phút giây hiện tại! “
Đc: Thích Pháp Bảo
750 Nguyễn Kiệm- phú nhuận-Sài Gòn.
150 Điện Biên phủ- tp Huế
Đt: 0984-424-495.
E.mail: thichphapbao@yahoo.com

Bình bát cơm ngàn nhà,
Thân chơi muôn dặm xa.
Mắt xanh nhìn người thế,
Mây trắng hỏi đường qua.

Nguyễn Duy Nhiên
Có một câu chuyện vui như vầy. Trong ngôi làng nọ, mỗi sáng có một vị tu sĩ thức dậy, rời nhà và đi xuống phố để đến đền thờ của mình. Sáng nào ông cũng đều làm việc ấy. Một hôm, khi đi ngang trạm canh ông gặp một người lính gác, anh này biết việc làm hằng ngày của vị tu sĩ, nhưng muốn đùa cợt nên hỏi: “Sáng nay Thầy đi đâu đó?” Vị tu sĩ trả lời, “Tôi cũng không biết chắc nữa!” Anh lính gác hơi bực mình, hỏi lại “Thầy đi đâu, đừng đùa với tôi nhé!” Vị tu sĩ vẫn đáp, “Thú thật, tôi không biết mình sẽ đi đâu sáng nay!” Anh lính nghĩ vị tu sĩ muốn châm chọc mình nên bực tức và bắt nhốt vị tu sĩ lại. Vị tu sĩ nhìn anh lính gác nói, “Anh thấy không, tôi có nói dối anh đâu, mỗi sáng thì tôi thường đi xuống đền thờ, nhưng hôm nay tôi đâu có biết là mình sẽ đi vào tù đâu!”

Không có một tài khoản duy nhất

Mà đó cũng có thể là một điều hay phải không bạn, đâu ai biết được! Hôm nay ta có thể đang đối diện với những muộn phiền, nhưng ngày mai tất cả có thể sẽ hoàn toàn đổi thay…
Có một ngày đi dạo với người bạn, chị kể cho tôi nghe những vấn đề khó khăn mà chị đang gặp phải. Chị nói, có những lúc mất mát dồn dập đến với mình, làm chị cảm thấy lạc lỏng, bơ vơ và dường như là tuyệt vọng. Chị hỏi tôi nghĩ gì về những nghịch cảnh trong cuộc đời, có phải do nghiệp quả của mình mang đến?

Một buổi sáng mùa Xuân, nắng mai trải trên con đường nhỏ chúng tôi đi. Trời xanh cao trong như tiếng suối nước chảy trong khu rừng vắng. Nước róc rách chảy xuyên qua khẻ tay, mát lạnh làm sao. Con đường sáng nay nắng thật ấm.

Theo tôi thì, những âu lo và mệt mỏi có mặt ngày hôm nay, có thể là do những hạt giống muộn phiền mình đã gieo trồng trong quá khứ. Nhưng ta đâu biết được rằng, có thể là những hạt giống ấy đã ngừng tăng trưởng sáng hôm nay. Và ta cũng đâu biết được là, có thể sáng mai đây, trên con đường mình đi những hạt giống tươi đẹp, hạnh phúc khác đang vừa bắt đầu nở hoa kết trái. Đâu ai biết được!

Trong nhà Phật chúng ta thường hay nói rằng, nếu muốn biết quá khứ của một người nào, ta hãy nhìn vào hiện tại của người ấy; và nếu muốn biết tương lai của một ai, ta hãy nhìn việc của người ấy đang làm trong hiện tại. Nhưng bạn biết không, điều đó có thể dẫn ta đến một nhận xét sai lầm này là: mỗi chúng ta chỉ có một tài khoản nghiệp quả duy nhất mà thôi, a single karmic account. Những gì đang xảy ra cho ta trong giây phút này là kết quả của toàn thể tài khoản ấy, the current running balance. Và ta có thể hiểu lầm và nghĩ rằng đó là tổng kết những nghiệp quả của mình, it’s the sum total.

Có lần tôi được nghe thầy Thanissaro Bhikkhu chia sẻ như vầy, là trong vấn đề nghiệp quả chúng ta không ai là chỉ có một tài khoản duy nhất, no single account. Chúng ta còn có nhiều tài khoản khác nữa. Cuộc sống này gồm có rất nhiều hạt giống ta đã gieo trồng ở nhiều nơi, qua những việc mình đã làm trong quá khứ. Và mỗi hạt giống sẽ lớn lên tùy theo tốc độ của nó. Có những hạt giống đã trưởng thành và tàn hoại mất rồi, có những hạt giống đang trưởng thành, và có những hạt giống sắp sửa sẽ đâm chồi, kết trái.

Và điều ấy có nghĩa là hoàn cảnh của chúng ta trong giờ phút hiện tại này chỉ là sự biểu hiện của một phần của nghiệp quả, chứ không phải là tất cả! Thật ra ta rộng lớn và giàu có hơn mình vẫn nghĩ.

Ngày vừa mới lên

Người ta thường chia cắt thời gian ra thành quá khứ, hiện tại và tương lai, và nói rằng chúng ta chỉ có giây phút hiện tại này mà thôi. Nhưng tôi nghĩ thật ra trong giây phút này chúng ta chỉ có mỗi sự sống. Đánh mất giây phút hiện tại này, không phải ta phí mất thời gian, mà chính là ta đang đánh mất đi sự sống của mình.

Tôi nghĩ rằng trong giây phút hiện tại này, mình đừng bao giờ đánh mất niềm tin và niềm vui. Tuy gặp khó khăn, nhưng tôi không để cho những bận rộn và âu lo ngăn trở không cho tôi tiếp xúc được với những điều may mắn chung quanh mình, được ngồi với người thân, nắm tay nhau đi dạo với niềm vui, mỉm cười trong một ngày mưa… Những hạt giống hạnh phúc ta gieo trồng cũng như những đóa hoa sáng nay, khi nắng ấm về, nào có ai nhắc đâu mà chúng vẫn nở rộ.

Trong cuộc đời có những cái mà ta không nên và cũng không thể làm cho chúng nhanh lên được. Chúng cần thời gian, chúng cần sự chậm rãi. Và khi ta thúc hối những gì không thể thúc hối, khi ta không còn biết cách sống với những gì đang có mặt, ta phải trả một giá rất đắt là đánh mất đi hạnh phúc của mình.

Sáng nay, trong nhà Chuyển Hóa, tôi ngồi bên một tách cà phê nóng, với những khuôn nắng đẹp trên sàn gỗ in từ khung cửa lớn. Ngoài kia, nắng trải hồng trên con đường đất nhỏ. Ngày hôm nay sẽ mới hơn ngày hôm qua. Đâu ai biết được. Muộn phiền đi, hạnh phúc đến, đâu phải ai gọi mời. Tôi nghĩ mình hãy tập mở lòng ra, cho mây trắng thênh thang bay, cho bầu trời xanh hơn, cho dòng suối trong hơn, và cho ta đừng đánh mất thêm nữa một ngày vừa mới lên…
Tôi có đọc được bài thơ hài cú này, không biết tên của tác giả,
Người chiết tự trong đêm
Chữ bình tâm loay hoay xếp mãi
Quên ngày mới vừa lên
Anagram at night
Could not arrange “peace of mind”
Missed the dawn’s light.
Hay quá phải không bạn! Có nhiều lúc trong đêm tối của cuộc đời, chúng ta vì cứ mãi lo loay hoay sắp xếp hạnh phúc cho mình, mà lại vô tình không thấy được một bình minh vừa mới đang lên ngoài cửa sổ…

Từ Nguồn : http://duynhien.multiply.com
(nhà trị liệu, Đạo Bụt nhập thế)
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW66ZBUF||4&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent

Advertisements

Một phản hồi to “Ngày vừa mới lên”

  1. ánh sáng là bạn Says:

    Cám ơn Pháp Bảo huynh đã chia sẻ 4 câu thơ và bài viết về GS Giàu. Mình post bài đó vào phản hồi trên ĐCN, dưới tên Kinh Tâm. Huynh vào xem lại, coi được không.Thấy huynh thích thi ca, chia sẻ với huynh một chút về Thiền thi. Mình rất thich Thiền thi Nhật, nhất là Zen Haiku. Phần sau đây là giải thích của mình về Thiền Thi nhân một trao đổi với một bạn Thiền trước đây. Nay gởi huynh đọc cho vui, _____Thiền là tĩnh lặng, nhìn mọi sự như nó là, rất rõ ràng, không mù mờ, và không bị cảm xúc xung động chi phối. Ví dụ: Nhìn mưa thì nói là "mưa" hay "mưa rơi" hay "mưa rơi tí tách", chứ KHÔNG nói là "Mưa rơi bâng khuâng" hay "mưa lê thê" hay "mưa se sắt" hay "mưa an lạc", vì khi đưa cảm xúc của mình vào mưa thì cái nhìn đó không còn tĩnh lặng, đã bị cảm xúc làm cho casi nhìn bị thiên vj và lệch lạc đi, và không còn nhìn sự vật "như chính nó là" nữa.Mình rất thích bài Haiku này:Kìa con kiến nhỏNó bò nó bòTrên núi FujiThiền sư thấy rất rõ của cái rất nhỏ (con kiến) và cái rất lớn (Fuji), ngang nhau, nhìn kiến cũng như nhìn núi, đó là tâm không phân biệt, với cái nhìn rất rõ, diễn tả sự vật như nó là, vẫn có một chút động, nhưng cái động hoàn toàn nằm trong cái tĩnh lặng vô cùng, và chính cái động nhỏ làm nổi bật lên cái tĩnh lặng lớn. Đó là Thiền.Và bài Haiku này:Giếng cổCóc nhảy vào Tủm!Một tĩnh lặng (giếng cổ), một chuyển động (cóc nhảy vào), một âm thanh (Tủm!). Một cái nhìn rất rõ, nhìn sự vật "như nó là". Một âm thanh rất rõ, nhưng âm thanh rất rõ, rất lớn này, lại nói trên cái yên lặng vô cùng của toàn cảnh. Đó là Thiền.Đa số thơ Thiền người ta viết ngày nay chẳng Thiền và chẳng tĩnh lặng một tí nào, rất nhiều cảm xúc xung động, chẳng khác gì thơ của người chưa hề học Thiền. Người ta hay nghĩ rằng nếu nói đến Phật pháp trong bài thơ thì đó là Thiền. Không phải vậy. Thiền cái nhìn đúng, thấy sự vật như nó là, không bị xúc cảm làm xung động cái nhìn, và kết quả là tĩnh lặng hoàn toàn.______ Vài dòng chia sẽ với Pháp Bảo huynh. Chúc huynh cuối tuần vui vẻ.Mến,Hoành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: