SỐNG TỐT HƠN NHỜ CÔNG VIỆC

Ngọc-chơn

Lời BT: Hôm tôi vào thất, mở ngăn kéo ra thì thấy bài này của An Khê gởi đến cho Vẻ Đẹp Phật Pháp. Trong mấy ngày qua, tôi luôn suy ngẫm những lời An Khê ( Ngọc Chơn ) chia sẻ. Bởi vì nó như một tiếng hét, làm xua tan mọi lo âu, mỏi mệt trong cuộc sống lắm bon chen này. Thoáng nghe ” Sống tốt hơn nhờ công việc” ai mà không nhắm mắt lại, vì chữ nghĩa quá đơn giản, thường quen đọc ở đâu đó rồi nhưng không phải thế đâu bạn à? tôi đây mà còn bị An Khê đánh lừa nữa, huống hồ gì người đi mò trăng đáy giếng, không có khiên nhẫn là sẽ bỏ qua một một bản ca lặng thầm ….

Mục đích của người viết là san sẻ với bạn đọc những kinh nghiệm khi làm việc. Mong chúng có thể giúp bạn tìm ra nguồn vui lớn trong công việc và trong đời sống.
Mỗi con người là mỗi đóa hoa khác biệt, mỗi hoàn cảnh sống cũng khác nhau, bởi thế mỗi cá nhân có thể tìm thấy trong bài viết một điều riêng có giá trị với bạn, để thúc đẩy bạn tìm cách nhận ra những khó khăn, rồi vượt qua chúng, và tiến lên để trưởng thành. Khi sử dụng phương tiện khéo, ta đi thẳng vào công việc mình, hành động ngay để giải quyết vấn đề, và khai mở tiềm năng tự nhiên của ta.
Mỗi chúng ta đều có tiềm năng ấy và nếu nhận ra được nó thì ta có thể san sẻ với ngưới khác những tuệ giác và tình yêu của mình đối với công việc. Cuối cùng ta có thể đem lại lợi ích và niềm vui cho tất cả mọi người, để mọi người cũng học tập cách sống những gì cuộc đời đem lại cho chúng ta .Có thể có người ưa triển khai những tư tưởng này cho phù hợp với tiến trình công việc của riêng họ, với sự tăng trưởng nội tâm họ. Ai đề ra những ý tưởng này như thế nào là điều không quan trọng, điều quan trọng là cái giá trị của việc thực hành những ý tưởng này trong công việc và trong mọi sự khác nhau của cuộc sống.
Dùng công việc làm phương tiện để tự mở mang và trưởng thành đã đem lại một thay đổi sâu xa trong đời tôi. Tôi đã lập nguyện san sẻ với người khác những gì tôi học được, đây là trách nhiệm của tôi, là sự đóng góp của tôi cho cuộc đời. Công việc đã giáo dục tôi một cách phong phú, tôi vô cùng biết ơn về biết bao nhiêu cơ hội tôi có được để học tập và san sẽ.
* Trước những sự kiện diễn ra trong cuộc đời tôi nào là: ái biệt ly, cầu muốn không đặng,tôi đã từng ngày đêm ray rứt với biết bao câu hỏi tại sao? Tại sao cuộc sống đầy rẫy những khổ đau, bất hạnh, bất như ý? Tại sao cùng sinh ra làm kiếp người, mà lại có muôn vàn sai khác, cách biệt nhau? Tại sao niềm vui thường chóng tàn và khổ đau, phiền não cứ triền miên như bất tận? và Làm thế nào để hết khổ được vui ?’
Tất cả những câu hỏi đó, triết học thế gian cũng như nhiều tôn giáo đã từng đưa ra những lời giải đáp khác nhau, nhưng tôi vẫn chưa cảm thấy hài lòng. Với lòng khao khát chân lý và mong muốn tìm ra lời giải đáp cho những vấn đề của chính bản thân và cuộc sống, tôi đã tìm đến đạo Phật và học được lý tưởng sống tốt đẹp từ Giáo lý siêu việt của Đức Thế Tôn và qua sự trãi nghiệm từ tu tập.
Trước đây, khi chưa biết gì về đạo Phật, tôi vẫn thường nghe nhiều người phê bình rằng đạo Phật là đạo bi quan, yếm thế, tiêu cực, là đạo của những kẻ chán đời, thất bại trong cuộc sống và muốn trốn chạy cuộc đời…v v . Thế nhưng, sau nhiều năm tu học qua sự thực hành giáo lý của nhà Phật rồi qua thực nghiệm theo Kinh Trung Bộ, tôi thấy rằng những lời giảng dạy của Ðức Phật rất thiết thực, đã giải tỏa cho tôi biết bao ưu tư phiền não, đã đem lại cho tôi một nguồn an lạc thanh cao, một sức mạnh tinh thần vững chắc để làm hành trang cho tôi trên vạn nẻo đường đời, và đã thay đổi cách nhìn của tôi về con người và cuộc sống.
Từ mỗi bài pháp của Kinh Trung Bộ, tôi đều có thể rút ra một bài học thực tiển để suy nghĩ và áp dụng trong cuộc sống hằng ngày, dù đó là bài pháp Ðức Phật thuyết giảng cho các Tỷ kheo, cư sĩ hay ngoại đạo.
Những bài học thực tiển rút ra từ Kinh Trung Bộ rất nhiều và phong phú, nhưng trong phạm vi giới hạn của bài viết này, tôi chỉ xin đề cập sơ lược đến một vấn đề thiết thân, cốt lõi nhất của tôi, đó là vấn đề “Tại sao con người đau khổ”và làm sao hết khổ
Giáo pháp của Ðức Phật thật vô vùng thâm sâu, vi diệu, dù ta bỏ cả cuộc đời để học hỏi nghiên cứu chắc cũng chưa đủ ! Thế nhưng, nhìn xuyên suốt quá trình 45 năm hoằng pháp độ sinh, Ðức Phật đã khẳng định :
‘ Này, các Tỷ kheo, xưa cũng như nay, ta chỉ nói một điều, đó là sự khổ và diệt khổ ‘ Vậy, thế nào là khổ ?
Theo cách hiểu thông thường của chúng ta thì Khổ có hai loại: vật chất và tinh thần. Về vật chất thì bệnh tật, già yếu, đói rách, thiếu thốn mọi nhu cầu của cuộc sống hằng ngày là khổ. Về tinh thần thì tất cả những điều trái ý nghịch lòng đều làm ta khổ : phải xa cách người mình yêu thương là khổ, phải gần gũi người mình oán ghét là khổ, cầu mong mơ ước không thành là khổ…vv… Nhưng Ðức Phật với trí tuệ của một Bậc Toàn Giác, đã có một cái nhìn thật rốt ráo về khổ, Ðức Phật đã khẳng định :”Tất cả những gì vô thường đều là khổ”.

Quả thật, từ khi sinh ra cho đến khi lớn lên, học hành, rồi đi làm việc, ta thấy cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng, êm đềm trôi chảy mãi không thôi. Ta không hề chú ý đến những biến hoại đang âm thầm diễn ra từng giây phút trong vạn vật cũng như trong chính bản thân mình. Ngay trong thân thể của chúng ta, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý… mỗi ngày qua là mỗi hao mòn suy yếu, thế mà ta cứ tưởng rằng mình vẫn giữ được mãi nét thanh xuân, nên ta không ngừng mọi nỗ lực để tô bồi cho thân ta ngày càng trẻ trung tươi tốt ! Ta bị cuốn hút vào việc mưu cầu lợi ích cho bản thân, nào là tiền tài, danh vọng, địa vị, sắc đẹp, tình yêu…, và cho rằng đó là mục đích của cuộc sống, là lý tưởng, là hạnh phúc duy nhất của đời người. Ta say sưa trong men dục của thế gian và tưởng rằng chúng sẽ mãi mãi là của ta. Cho đến một ngày kia, ta gặp một sự thất bại, một biến cố bất thường, một sự mất mát lớn lao đập mạnh vào tim khiến ta đớn đau, bàng hoàng, rời rã, như : mất tài sản, mất địa vị, danh vọng mà ta đã dày công xây đắp, mất tình yêu, mất sắc đẹp, mất người thân yêu nhất của ta….Ta giật mình nhìn lại chuổi ngày qua, nhìn lại mình và tự hỏi “Ðây có phải là hạnh phúc đích thực chăng? Nếu là hạnh phúc đích thực, nó phải trường tồn, vĩnh viễn, không bao giờ mất. Tại sao ta bây giờ không còn là ta của những ngày đã qua ?Tại sao niềm vui giờ đã tan biến và chỉ còn lại nỗi chán chường, mệt mỏi, thất vọng, muộn phiền ? Ta giật mình hoảng hốt, muốn níu kéo lại những gì đã qua, nhưng nào có được! Ta cảm thấy bất lực và đau khổ muôn vàn …
Ở đây, lời dạy của Ðức Phật đã soi sáng cho tôi chân lý muôn đời:’ Tất cả các pháp đều vô thường, và tất cả những gì vô thường đều là khổ ‘
Nhưng nguồn gốc của khổ đau do đâu mà có ?Ta biết rằng khổ đau có mặt cùng lúc với sự hiện hữu của con người. Khổ đau do con người phát hiện và cảm nhận. Nếu không có con người thì vấn đề đau khổ không được đặt ra.

Trong Kinh Trung Bộ, Ðức Phật đã nhiều lần đề cập đến người có trí. Người có trí là người có nghe lời dạy của Ðức Phật, có tu tập hành trì đúng như lời dạy của Ðức Phật, biết rõ sự sanh diệt của các pháp. Người ấy biết rõ: đây là lậu hoặc, đây là lậu hoặc tập khởi, đây là lậu hoặc đoạn diệt, đây là con đường đi đến lậu hoặc đoạn diệt. Từ đó, người ấy tinh tấn tu tập hành trì để dần dần đoạn trừ các lậu hoặc, đưa đến đoạn diệt các mầm mống của sanh y, tiến tới an lạc, giải thoát, Niết Bàn.
Ðức Phật đã dạy: ‘ Này, các tỷ kheo, phàm như có sự sợ hãi, nguy hiểm, tai họa nào khởi lên, chúng chỉ khởi từ người ngu, không khởi từ người trí ’. Vì sao ? Vì người trí đã có tri kiến như thật về sự sanh diệt của các pháp, người ấy đã biết rõ thế nào là khổ, đâu là nguyên nhân, và con đường diệt khổ. Từ đó, người ấy biết rõ việc gì nên làm và việc gì không nên làm. Người ấy biết rõ các pháp bất thiện sẽ đem lại sự sợ hãi, nguy hiểm, tai họa…nên người ấy cương quyết không làm. Người ấy biết rõ các thiện pháp sẽ đem lại hạnh phúc, an lạc nên người ấy cố gắng tinh tấn thực hiện. Do đó, sự sợ hãi, nguy hiểm, tai họa, khổ đau sẽ không đến gần người có trí.
Ðối với chúng ta đang còn là những phàm phu, bản chất chúng ta vốn yếu đuối cả về trí tuệ lẫn thể xác, vì vậy, khi một việc bất hạnh, phiền não xảy ra, chúng ta như người bị trúng hai mũi tên độc: thân ta đau đớn và tâm ta cũng đau đớn. Muốn nhổ mũi tên độc trong thân, chỉ cần có thầy hay thuốc tốt là ta có thể lành bệnh, nhưng muốn nhổ mũi tên độc trong tâm thật vô cùng khó khăn, đòi hỏi chúng ta phải có một sức mạnh tinh thần phi thường, sức mạnh ấy phát xuất từ trí tuệ.
Do đó, muốn có trí tuệ, ta phải biết thân cận với người có trí để nghe pháp, tuỳ pháp và hành pháp. Nhờ nghe pháp nhiều, tâm trí ta ngày càng được soi sáng, ta hiểu được Lý Duyên Khởi, sinh lòng tin vào Phật, Pháp, Tăng. Ta cố gắng giữ gìn giới luật, hộ trì các căn, sống thiểu dục tri túc, chế ngự không cho tham ái khởi lên, giữ vững chánh niệm tỉnh giác trong mọi sinh hoạt hằng ngày. Ta hiểu được nguyên nhân vì sao ta có mặt trong đời, vì sao ta gặp bất hạnh hay được sung sướng, vì sao cùng là con người mà lại có muôn vàn sai khác cách biệt nhau. Tất cả đều do hành động của ta, do nghiệp của ta đã tạo trong quá khứ và hiện tại.
* Khi đã thấu đáo những nguyên nhân làm mình đau khổ, Tôi quyết dịnh rời xa bóng tối( vì có khoảng thời gian tôi luôn trốn tránh không muốn ra ngoài, không làm việc, chán chường với tất cả,không hề quan tâm cuộc sống xung quanh mình).
*Tôi làm mới mình bằng cách tìm vui từ công việc,nhưng không ngờ khi tập trung vào công việc tôi tìm được nguồn vui thật sự rồi vượt qua đau khổ và trưởng thành. Nên nguyện chia sẻ cùng tất cả mọi người như một lời cảm ơn cuộc sống đã cho tôi có cơ hội tìm lại chính mình.
*Khi nội tâm thực sự cởi mở, tôi thấy trong chính mình có một kho tàng tình yêu, niềm vui và an bình. Tôi thưởng thức được vẻ đẹp của đời sống, đón nhận mọi kinh nghiệm đang xảy đến, mở lòng mình ra với nó và thưởng thức nó một cách trọn vẹn. Nhận ra những đức tính ấy ở trong mình là sự tự do lớn nhất mà ta có thể có được.
Chúng ta sống trong một thế giới đang di chuyển rất nhanh thúc ép chúng ta phải theo kịp bước. Phần đông chúng ta không muốn sống theo kiểu đó, nhưng chúng ta đã bị tóm vào những đòi hỏi mà xã hội đặt lên đầu mình. Bề ngoài chúng ta có vẻ tự do đấy, nhưng bên trong chúng ta lại bị căng thẳng vì sự thúc bách của nhịp bước dồn dập kia. Ta đi quá nhanh không có thì giờ để thưởng thức đời mình, mất liên lạc với những đức tính tích cực trong mình và sức mạnh mà chúng có thể mang lại cho ta.
Mỗi giây phút trong đời sống là một dịp để học hỏi, mọi kinh nghiệm đều làm cho đời ta phong phú. Công việc, cái làm nên phần lớn kinh nghiệm hàng ngày của tôi là một cơ hội để phát triển cho đến khi thành tựu những đức tính phổ quát trong tôi khiến cho cuộc đời trở nên phong phú và ý nghĩa.
Tôi cố tập biến thời gian thành một người bạn, một người giúp đỡ, vì nó là nguồn cảm hứng cho tất cả mọi sự có mặt trên đời. Thời gian cho phép mọi sự việc xảy đến, đấy là dòng chảy của những biến cố, sự tuôn phát kinh nghiệm. Thời gian cho tôi cơ hội quý báu để sống, để phát triển, để trưởng thành, để thưởng thức bản chất nội tâm tôi. Mặc dù thời gian của chúng ta cuối cùng sẽ cạn kiệt, mạng sống sẽ chấm dứt, bao nhiêu cơ hội sẽ tan biến, thời gian vẫn là yếu tố giúp cho đời sống của chúng ta khai hoa nở nhụy.

Khi đặt hết năng lực mình vào công việc, thì công việc trở thành nền tảng xây dựng cuộc đời tôi, qua đó tôi thực hiện mọi dự tính của mình. Vì công việc luôn luôn đòi hỏi tôi nỗ lực, nên nó cho tôi một ý thức về thành tựu mà không gì khác có thể đem lại. Có niềm vui vô hạn trong cuộc sống khi mà tôi yêu thích công việc mình làm, khi tôi đảm nhận những công việc khó khăn nhưng rất đáng cho tôi tiêu hao năng lượng và làm những việc ấy một cách chu đáo.
Nếu công việc không đóng vai trò lành mạnh như vậy trong đời ta, thì có thể là vì ta không dành hết nghị lực và tỉnh thức của ta cho công việc. Yêu thích công việc có nghĩa là dành cho nó toàn vẹn năng lực của tâm trí mình. Nhờ biết yêu thích công việc mà ta có thể chuyển sự chán chường bất mãn ta thường cảm thấy đối với việc làm thành ra một nguồn vui đầy ý nghĩa. Niềm yêu thích này tăng trưởng thành một động lực mạnh mẽ cho phép ta làm ngay cả những việc khó khăn rắc rối với một tâm hồn cởi mở, một chí nguyện sẵn sàng làm những gì cần.
Yêu thích công việc mình, say mê nó, có vẻ là chuyện lạ lùng khi ta xem công việc chỉ như một phương tiện sinh nhai. Nhưng nếu xem nó như một phương pháp để đào sâu và làm giàu kinh nghiệm thì ta có thể tìm thấy niềm yêu mến đó trong tim ta và đánh thức nó nơi những người xung quanh, xử dụng mọi khía cạnh của công việc để học hỏi và trưởng thành.
Thường khi đối mặt với công việc khó khăn, tâm chúng ta ưa đặt ra những giới hạn cho những gì có thể, những gì có thể khả thi. Những nỗi lo sợ, e ngại thường cản trở nổ lực của chúng ta. Nhưng khi yêu thích công việc, thì ta cố thoát khỏi những giới hạn như thế, ta không còn dè dặt rút lui. Nhờ thận trọng hiến mình cho công việc đang làm mà ta có thể thay đổi hoàn cảnh, đi vào một chiều hướng khác, nhắm đến những khả năng khác.

Chỉ nhờ thay đổi thái độ của ta, đi thẳng vào công việc, mà ta tìm được niềm vui thực hiện công việc của mình một cách thiện xảo, không bị bế tắc bên trong. Ngay cả khi mệt mỏi ta cũng tự thấy mình mở ra những nguồn năng lượng mới. Quả thế, ta có thể tìm thấy nguồn sinh lực mới nhờ luôn luôn vận dụng năng lực. Tất cả chúng ta đều có nguồn năng lượng dồi dào, chỉ cần chúng ta biết sử dụng nó.
Cái cách ta làm việc biểu lộ tâm ta, con người bên trong ta. Khi làm việc với trọn vẹn năng lực mình, sự vận động cân não và thân xác đem lại cho ta sức mạnh, và bất cứ việc gì ta làm cũng sẽ tăng cường sự tỉnh thức nội tâm ta. Ta khởi sự đi con đường lành mạnh, đem lại sinh lực cho mọi việc ta làm. Ta động đến những mức độ tự tri có thể nâng đỡ ta. Khi tập trung năng lực vào những công việc đáng làm, đời ta trở thành một thời gian để thành tựu trọn vẹn hơn là một thời để ân hận tiếc nuối. Khi chúng ta thực sự tự thương mình và làm việc với tất cả sự quyết tâm cùng năng lực, thì bất cứ gì ta làm cũng luôn luôn chứa đựng niềm vui và ý nghĩa.
Tự thâm tâm ta vẫn có một năng lực và phẩm giá có thể nâng đỡ ta, đem lại sức lực. Chúng ta có được tiềm năng dồi dào khôn xiết để sống và hành động cho cuộc đời ta và gợi cảm hứng cho những người xung quanh ta. Khi có được niềm tin phát xuất từ sức mạnh bên trong ta, thì toàn thể môi trường tự có được quân bình, ánh sáng, và trở nên vui tươi. Sự chuyển hóa này có được là nhờ ta biết cách ứng xử với những xung đột mà tất cả chúng ta không ai tránh khỏi. Nhờ khám phá ra sức mạnh này trong chính mình, ta có thêm khả năng để tìm ra ý nghĩa và sự hài lòng trong cuộc sống.
Thực sự là tất cả điều đó đều tùy thuộc nơi ta. Nhờ mở lòng ra với những cơ hội tốt do những rắc rối mang lại cho mình để tăng trưởng sự tự tri, ta có thể thay đổi tính chất cuộc đời mình và giúp những người quanh ta cũng thay đổi đời họ. Chúng ta vẫn biết sẽ luôn luôn còn có những khó khăn phải đương đầu, những vấn đề phải giải quyết, song nhờ biết nhận trách nhiệm, bây giờ ta có thể ứng xử với chúng. Nhờ làm việc trên chính mình, nhờ biết mình rõ hơn, rồi nhờ san sẻ sự tiến bộ của ta với người khác, mà ta tạo được một nền tảng sẽ chuyển hóa phẩm chất đời mình và đóng góp cho niềm an lạc của những người chung quanh. Có lẽ giờ thì các bạn hiểu rằng vì sao tôi viết bài này. Chúc các bạn tìm được mình thật sự qua công viêc.

An-Khê – Gia-Lai

Advertisements

4 phản hồi to “SỐNG TỐT HƠN NHỜ CÔNG VIỆC”

  1. ánh sáng là bạn Says:

    Thay Mặt Trang Nhà NTPG, xin cám ơn Thầy rất nhiều. Hy vọng sẽ có thêm nhiều bài cộng tác từ Thầy. Chúc Thầy Vô Lượng An Lạc.TM.BBTThích Nhuận Thường.

  2. ánh sáng là bạn Says:

    kính Thầy!mấy dong thư ngắn của Thầy đã cho cuộc sống thêm niềm tin và khẩn thiết huống hồ gì bằng trang NGHỆ THUẬT PHẬT GIÁO.( http://nghethuatphatgiao.com/ )Một giao diện quá hoàn hảo và trang trọng, nhẹ nhàng, lung lay tình cảm.mỗi ngày, con điều vào thưởng thức nét tài hoa biên tập của quý Thầy..và 1 ai đó. cầu chúc Thầy làm việc vui và giữ thân tâm bình lặng!con hy vọng sẽ được thầy tin cậy và yêu quý !Con, Pháp Bảo

  3. ánh sáng là bạn Says:

    Con kính chào thầy Pháp Bảo! con thật hạnh phúc khi được Thấy chia sẻ.Con chỉ là dòng nước nhỏ chảy lẻ loi,mong hòa vào đại dương.May mắn thay khi con đọc Mây trắng chạm lòng em của T.T Thái Hòa và có nhân duyên biết đến Thư viện cổ Pháp,hôm nay lại được Thầy chia sẻ và cho con có cơ hội hòa vào dòng chảy mà quí Thầy đang dày công tạo dựng. con chỉ là đóa dã quì mọc giữa Tây nguyên khô cằn ,vẫn xin mãi nở bốn mùa.

  4. ánh sáng là bạn Says:

    "Bông hồng con cài áo hôm nay là cả một hành trangĐể con biết rằng mình hạnh phúc biết bao vì vẫn còn có mẹMùa báo hiếu về rồi mẹ ơi, nơi này con lặng lẽGửi về mẹCả một bầu trời nhung nhớ rộng yêu thương!"

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: