Hiểu Về Trái Tim



“Thầy Minh Niệm, tác giả của những bài viết tâm lý được rất nhiều thính giả yêu mến qua chương trình Radio Đàn ông”.

(Danong.com) Nhân dịp xuân mới với chương trình cuối cùng khép lại Radio Đàn ông, thầy Minh Niệm-tác giả của những bài viết của tiết mục “Hiểu về trái tim” đã gửi thư chúc tết những người thực hiện chương trình. Chúng tôi xin phép Thầy trích đăng một phần lá thứ đặc biệt này, xem như một món quà đầu xuân mà BBT Radio Đàn ông gửi tặng những thính giả yêu mến “tác giả
Minh Niệm”.

Các anh chị thương mến!

Như vậy là chúng ta đã đồng hành cùng nhau suốt gần 03 năm rồi, một thời gian đủ lâu để ta hiểu và tin tưởng nhau, để cùng nhau cho ra những tác phẩm có giá trị thiết thực cho cộng đồng Việt Nam ở khắp mọi nơi. Thật ra, những hiểu biết về tâm lý, những hướng dẫn tháo gỡ những bế tắc trong quan hệ tình cảm, những bài thực tập vượt qua những cơn bão cảm xúc trong chính mình luôn là nhu yếu hàng đầu của mọi thời đại và

ở khắp mọi nơi chứ không riêng gì Việt Nam. Ở đâu con người còn vướng kẹt vào những hấp dẫn lực bên ngoài mà bỏ bê đời sống tinh thần thì nơi đó sẽ phải lần đến những bài thuốc như chúng ta đã dày công chế xuất.

Mỗi khi có số Radio mới, thầy luôn cố gắng dành nhiều thời gian ra nghe trọn vẹn, thỉnh thoảng cũng có xem những cảm nhận của thính giả để hiểu thêm những phản ứng của họ khi đón nhận những phương thuốc vừa lạ vừa khó của mình. Có t

hính giả cho rằng đây là cái nhìn rất mới về cuộc sống. Cũng k
hông hẳn, chỉ vì quá lâu rồi chúng ta không được khơi dậy những điều rất đỗi tình người đó thôi, trong khi cách đây vài thập niên người người hãy còn xem đó là những điều hết sức quen thuộc và không thể thiếu. Lẽ dĩ nhiên, trong những bài tâm lý sâu sắc, có những điều thuộc về tuệ giác của đạo Phật mà không phải ai cũng biết, nhưng nếu
mình có đời sống tĩnh lặng một chút và biết quan sát tâm mình một chút thì ta sẽ tiếp xúc ngay với chân lý ấy. Cho nên chân lý chỉ có ở trong ta, giá trị hạnh phúc chân thật cũng ở trong ta chứ không phải thuộc về thế giới xa xôi huyền hoặc nào…

Nhân dịp năm mới, thầy kính chúc tất cả các anh chị thật nhiều

sức khỏe, hạnh phúc và thảnh thơi. Thầy tin chắc rằng những gì chúng ta đã làm, đang làm và sẽ làm là niềm mong đợi của bao người đang mài mò đi tìm một hướng đúng đắn, và cũng là niềm mong đợi từ lâu của vũ trụ. Vũ trụ đã chọn chúng ta thì chúng ta phải làm sao cho xứng với niềm tin ấy, rồi con cháu ta trong tương lai sẽ hạnh phúc thật nhiều khi nghĩ về ta – những người

có thể may măn hơn chúng!

Thương và tin cậy rất nhiều,
Thầy Minh Niệm

Trong nguyên tắc của thương yêu thì đòi hỏi chủ thể phải có khả năng thương yêu và đối tượng phải thật sự xứng đáng để được thương yêu. Nhưng nếu chủ thể vẫn giữ được khả năng thương yêu mà đối tượng lại đánh mất tính đáng yêu, không thể đáp ứng với nhu cầu ban đầu của chủ thể, thì coi như đối tượng đã tự rút lui ra khỏi nhu yếu muốn được thương yêu của mình và đương nhiên không thể đòi hỏi chủ thể phải giữ mức yêu thương như vậy mãi. Điều này cũng dễ hiểu, bởi muốn được thương yêu thì phải đáng yêu. Đối tượng nếu cứ dậm chân tại chỗ hay tuột dốc trong khi chủ thể vẫn luôn tỏa sáng và đi tới thì chắc chắn chủ thể sẽ bỏ xa đối tượng. Như vậy đối tượng chịu hết trách nhiệm sao? Không đâu, chính chủ thể cũng gánh chung phần trách nhiệm. Nếu tình thương yêu của chủ thể đủ chân thành, đủ mạnh mẽ hay đủ lấp lánh nhiệm mầu thì có thể lay chuyển và nâng đỡ đối tượng cùng bay lên một lượt với mình. Tại vì trong thương yêu phải có sự dẫn dắt, uy lực thương yêu của bên nào mạnh hơn thì sẽ kéo được bên kia theo. Đằng này khi thương yêu mà chủ thể không hiểu được đối tượng của mình, không giúp cho đối tượng luôn giữ được tính đáng yêu và khơi dậy nguồn năng lực tiềm ẩn trong đối tượng để nâng lên cho luôn ngang bằng với mình thì chủ thể chưa thể hiện trọn vẹn vai trò thương yêu. Nếu cả hai đều cố gắng đắp bồi thì chắc chắn tình thương sẽ nhanh chóng kết thành hoa trái, còn một bên thiếu cố gắng mà bên kia không chịu nâng đỡ hay không đủ sức nâng đỡ thì sự đổ vỡ có thể sẽ xảy ra. Trong trường hợp này cả hai đều có lỗi, mặc dù một bên có lỗi nhiều hơn. Cho nên trong khi thương yêu một người nào ta hãy luôn tự hỏi năng lực thương yêu trong ta có đủ lớn để sẵn sàng ôm ấp và nâng đỡ khi người kia yếu kém hay rớt xuống không? Đó chính là chất liệu của ân tình. Ân tình là thứ keo sơn bền chắc chống lại sự rò rỉ của chất độc ích kỷ trong trái tim khi rơi vào tình trạng yếu đuối hay trước tác động tha hóa mãnh liệt của môi trường. Thông thường khi ta đáp ứng được những tiêu chuẩn của đối tượng đưa ra thì ta nghĩ rằng mình đã có đủ khả năng thương yêu. Điều đó không chắc. Đôi khi chính đối tượng cũng không đủ sự hiểu biết chín chắn về những tiêu chuẩn để nuôi dưỡng một tình thương chân thật bền vững, nên những điều kiện họ đưa ra phần lớn chỉ nhằm phục vụ cho nhu yếu của chính bản thân họ mà thôi. Thậm chí những điều kiện của họ còn nguy hại đến tiến trình xây dựng hạnh phúc lứa đôi như là phải có thật nhiều tiền bạc hay các tiện nghi vật chất sang trọng để tranh đua với bạn bè, hoặc phải có danh dự hay địa vị trong xã hội để bước ra đường ai nấy cũng kính trọng. Chính vì muốn đáp ứng nguyện vọng của đối tượng thương yêu mà chủ thể đã bỏ ra rất nhiều thời gian, năng lực, tài năng và cả phẩm chất quý báu trong tâm hồn để đánh đổi. Kết quả là tuy mang về được những thành tựu như đối tượng mong đợi, nhưng năng lượng của chủ thể đã cạn kiệt nên không còn đủ sức để thương yêu. Trong khi bản chất của thương yêu thì phải có ba chất liệu căn bản: tươi mát, vững chãi và thảnh thơi. Khi người kia ngồi bên ta mà lúc nào cũng tiếp nhận được năng lượng bình an và mát mẻ trong ta thì ta đích thực là điểm tựa cho cuộc đời họ. Ánh mắt, nụ cười, hơi thở, giọng nói, cử chỉ… của ta đều biểu lộ một sức sống tiềm tàng để người kia quay về nương náu sau những cuộc tranh chấp căng thẳng ngoài xã hội. Người ngoài có thể đem tới cho người kia bao phiền hà rắc rối, nhưng gia đình phải là mái ấm sẵn sàng che chở và nuôi dưỡng khi người kia rơi vào tình trạng hao hụt tinh thần. Nếu một ngày ta lên xuống tới năm bảy lần, khi thế này khi thế khác, trong tâm lúc nào cũng đầy dẫy những năng lượng căng thẳng lo âu hay bực bội khó chịu thì người kia sẽ không dám tới gần ta, ngồi bên ta mà họ luôn cảm thấy mất mát. Cho nên nếu ta không có những chất liệu căn bản quan trọng đó thì càng thương yêu ta càng làm cho người kia đuối sức. Như vậy để chủ thể giữ vững vị trí thương yêu thì phải cần đến sự giúp đỡ của đối tượng. Đối tượng phải nhìn sâu trong bản chất của những điều kiện mà mình đã đưa ra có phải thật sự là để nuôi lớn cây tình yêu hay chỉ vì thỏa mãn cho cảm xúc của chính bản thân mình. Ta phải thông minh và can đảm để buông bỏ bớt. Càng buông bỏ thì đời sống lứa đôi càng thêm sức sống. Nếu ta thực sự thương người kia thì ta đừng để người kia gánh vác một mình, hãy giúp đỡ bằng cách lấy bớt những khó khăn mà ta đã vô tình quẵng lên vai họ. Thái độ san sẻ đó sẽ khiến cho người kia biết ơn và đi theo ta suốt đời mà không cần phải cố gắng tạo thêm nhiều sức cuốn hút từ những cảm xúc yêu đương nồng cháy. Trong trường hợp đối tượng không bảo tồn được tính đáng yêu thì chủ thể cũng phải có trách nhiệm hết lòng nâng đỡ. Cuộc sống bận rộn với quá nhiều nhu yếu tiện nghi nên khiến đối tượng đánh mất ý thức giữ gìn những phẩm chất mà chủ thể đã một thời yêu thích và tôn thờ. Ngày xưa ta yêu người ấy vì người ấy có giọng nói thật hiền hòa, có ánh mắt dịu ngọt, có khả năng lắng nghe sâu, có lòng khoan dung rộng rãi… Nhưng con người đáng yêu ấy bây giờ đâu rồi? Ta ít chịu ngồi xuống thật yên để thấy được nguyên nhân sâu xa nào đã khiến cho người kia trở nên như vậy thay vì chỉ biết trách móc, giận hờn hay tìm cách loại trừ khi không được thỏa mãn. Đôi khi chính những đòi hỏi ích kỷ trong ta đã làm cho người thương của ta xuống cấp trầm trọng như vậy mà ta không hề hay biết. Nếu ta nói ta thương người kia mà không chịu quay về giúp đỡ, chỉ muốn người kia làm theo ý ta thôi thì đó không phải là tình thương chân thật. Trong bản chất của tình thương chân thật phải có chất liệu của sự nâng đỡ, của hy sinh, của hiến tặng. Có lẽ vì thế mà mối liên hệ thiêng liêng giữa cha mẹ và con cái không bao giờ có thể rứt ra được. Người tây phương chưa có danh từ “ân tình” trong từ điển. Có thể họ quen cách sống sồng phẳng, đổi chác nên khi thấy người kia không còn gì cho họ nữa thì họ rút lui ngay. Cái đó gọi là hưởng thụ chứ đâu phải thương yêu. Bởi vì thương yêu là phải chịu hết trách nhiệm về người mình yêu. Ta nên ký kết với người thương của ta một bản hiệp ước sống chung để bảo vệ phẩm chất cho nhau. Ta có thể nói với người kia: “Này em, nếu em thực tình thương yêu anh, lo cho anh thì xin em đừng tưới tẩm vào anh những năng lượng nguy hại như căng thẳng, giận hờn, nghi ngờ, sợ hãi… Trong anh đã có sẵn những hạt giống đó, nếu nó lớn dậy thì anh sẽ khổ, mà anh khổ thì sẽ làm cho em khổ theo. Và anh cũng hứa sẽ luôn ý thức trong khi nói năng, hành động và kể cả tư duy để không vung vãi vào em những rác rến độc hại có tính chất hủy diệt mầm sống trong em, vì anh biết nếu em khổ thì anh cũng khổ lây. Chúng ta hứa với nhau chỉ nên làm những gì hay không nên làm những gì có tính chất tưới tẩm những hạt giống tích cực, hạt giống của hiểu biết và thương yêu cho nhau thôi”. Một người khô héo thì đau khổ rất nhiều. Họ đã không biết xử lý niềm đau nỗi khổ, không biết cách ôm ấp và chăm sóc vết thương đang lầy lội nên để nó tràn lấp ra những người chung quanh. Trong quá khứ ta đã không giúp đỡ họ. Ta đã không thực tập tưới tẩm có chọn lựa. Nếu ta biết tưới tẩm những hạt giống tích cực trong người kia mỗi ngày thì người kia đâu có tệ như bây giờ. Người kia có thể đang ở trong ngục tù tăm tối, rất khổ sở vì giận lấy bản thân mình và bị người bỏ rơi. Người thương của ta là một phần của cuộc đời ta. Ta phải có trách nhiệm giữ gìn. Giữ gìn cho người kia cũng chính là giữ gìn cho ta. Vậy ta còn chần chừ gì nữa mà không mau trở về giúp đỡ người kia. Họ đang trông cậy vào ân tình của ta đó, nếu ta không giúp thì ai giúp bây giờ? Xin có mặt cho người Bằng tất cả trong tôi Phút giây này tỉnh thức Với ân tình chưa vơi


Minh Niệm

Thời gian thắm thóat mà đã 21 năm, cái ngày nó được “tái sinh” chính thức thóat khỏi “8 năm lưu lạc”, nhớ lại ngày đầu quay lại nơi nó được sinh ra, nó như một người ở hành tinh nào trở lại chứ không phải một người xa quê quay lại nhà. Thật buồn cười, định mệnh đẩy đưa cuối cùng nó cũng quay lại nơi mà nó sẽ vẫy vùng giữa dòng đời bấp bênh đầy cám dỗ. Hôm nay nó được tin ngày này kỷ niệm 21 năm, nó chợt có 1 cảm giác buồn vui lẫn lộn. Nó không hiểu được mình, nó đã làm gì trong 21 năm qua và kết quả là gì, tất cả như một mớ bồng bông bao trùm lấy nó. Nó thật lòng rất muốn nói lời cảm ơn đến người đã “tái sinh” cho nó tồn tại một cách đầy tự hào, đôi khi hơi cao ngạo như ngày hôm nay nhưng nó vẫn không sao thốt lên thành câu. Nó muốn thực hiện một cử chỉ hoặc hành động gì đó để thể hiện sự biết ơn nhưng vẫn chưa làm được gì. Nó đang bế tắc…Nỗi buồn cứ thế man mác đi theo nó. Mỗi người đều có một số phận cho riêng mình, nhưng nó vẫn có một cảm giác rất lạ, mặc dù nó hiểu hết tất cả. Nó luôn biết nó đang ở đâu và nó là ai, từ lúc còn rất bé nó đã thấu hiểu sâu sắc điều đó nên chưa bao giờ nó có thái độ đua đòi cùng chúng bạn mặc dù nó cũng rất thèm khác được như chúng bạn. Nó cứ lặng lẽ âm thầm từng bước từng bước tự tay tạo ra những cái mà nó muốn. Đó cũng là một điều nó đáng để tự hòa lắm chứ, nhưng nó vẫn thấy trống trãi và cô đơn, nó không thế nói với ai những nổi lòng của nó, tất cả những trở ngại, khó khăn nó đều âm thầm chịu đựng và rồi tự mình đứng dậy và vượt qua. Nó đang sợ, cứ như vậy mãi nó sẽ rơi vào một căn bệnh “trầm cảm & tự kỷ” nhưng cũng không biết làm sao để thóat ra.Mọi thứ xung quyanh nó nhìn có vẽ đang rất ổn nhưng bản thân nó đang cuồn cuộn những đợt sóng ngầm, tất cả đang chực chờ để vở òa thành những cơn sóng dữ. Nó vẫn cứ thế, nhè nhàng, tinh tế và luôn luôn cố gắng để mọi người được vui để rồi chỉ một mình nó với những phiền muộn chất chồng. Nó cũng có những khát khao như những người bình thường khát, nhưng nó chỉ được khát khao một cách âm thầm vì chỉ có duy nhất bản thân nó là người sẽ biến những khát khao đó trở thành sự thật hay không. Vậy thì nó đang lẻ loi quá rồi còn gì…có nghĩa là nó đang thất bại…nó lại cảm giác buồn, những nỗi buồn cứ bi đè nén xuống rồi lại trồi lên đôi khi quật ngã nó, làm nó mất phương hướng rồi lại bị nó nén xuống và trốn đi trong những ngõ ngách nào đó trong một tâm hồn tưởng chừng như rất mạnh mẽ nhưng lại vô cùng yếu đuối của nó. Rối nằm đó và chờ đợi cơ hội để tấn công nó, đó là một cuộc chiến không bao giờ kết thúc.21 năm nếu nói về độ tuổi thì đó là tuổi để bắt đầu giang đôi cánh bay giữa bầu trời bao la, là thời điểm mở cửa tâm hồn để đón nhận những rung động của cuộc đòi, còn đối với nó 21 năm là một chuổi thời gian đã giúp nó mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn và cũng đáng sợ hơn. Sự non nớt đã nhường đường cho sự sâu sắc đôi khi đến đáng sợ. Chỉ duy nhất một điều vẫn còn tồn tài đó là sự hiền lành trong tận sâu tâm hồn của nó và rất dể bị lung lây bởi tình cảm. Lung lây bởi tình cảm đó là điểm yếu lớn nhất của nó trong suốt 21 năm, để rồi nó tự hỏi “Tôi được gì khi mãi nhận đắng cay từ sự ngọt ngào tôi trao người”. Đôi lúc nó tự nhủ phải sống cay nghiệt hơn với tình cảm nhưng chưa bao giờ nó làm được điều đó. Âu đó cũng là một điều đáng quý ở nó, thôi thì đành chập nhận và lại tiếp tục hy vọng.Bắt đầu cột mốc 21 năm nó lại tiếp tục nung nấu để đạt được những khát vọng của chính nó và lại tiếp tục yêu say đấm mặc dù nó biết điều đó chả còn tồn tại nhiều trên dương thế.Thầm chúc nó thuận lợi dệt được những giấc mơ hồng! ( Sưu Tầm )

http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IWZACID6||4&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent
Advertisements

2 phản hồi to “Hiểu Về Trái Tim”

  1. ánh sáng là bạn Says:

    Những ngày vừa rồi, Sài Gòn bất chợt những cơn mưa đỗ về, là bao nhỏ giọt tình thương rơi xuống thềm tâm nhân loại. Để hiểu về trái tim là cả một không gian rộng lớn, chúng ta cần nuôi dưỡng mỗi ngày cho tâm hồn yêu thương lơn lên. nhân dịp ra mắt tác phẩm này, PT Nguyên Niệm-VĐPP đã đến tham dự, như một chút tình còn sót lại trong thiên niên kỉ mới này, ngoài việc thưởng lãm những áng văn tâm mà còn được chứng kiến bao tiếng thở dài của trẻ em mồ côi lang thang, trẻ em nghèo tật bệnh…Với một tác phẩm ấy!

  2. ánh sáng là bạn Says:

    Chị Lâm Anh Ngọc, và ANH ĐIỆP VĂN!Pháp bảo đã lắng nghe từng vầng điệu và bằng cả sự sâu lắng và kết nối…tình thương bao la…ÁNH DƯƠNG VÔ THƯỜNG, thật là một bản hùng ca…trong thế kỷ đạo Phật nhập thế!bản phút thiêng liêng, một âm vang sẻ chia, giao cảm, đầy nghệ thuật… ôi dạt dào làm sao? bao tiếng kinh cầu xua tan bao âu lo mỏi mệt và xây dựng niềm tin…chiều anh, 29.tết từ xa nhìn thấy cảnh hai anh chị đang quay những thướt fim còn lại cho Cố Minh Châu, mà làm cho Pháp bảo rưng rưng nước mắt và thốt lên một tâm nguyện rộng mở, chan chứa với khí phách của một con đường mà anh chị đang bước tới, tiến gần cửa phật giải thoát.Thật là diễm phút cho đàn việt có được 1 bàn tay, một ánh mắt, một ngọn nến và một bầu trời…nhiều vì sao lấp lánh…như ÁNH NGỌC- ĐIỆP VĂN…LÀ HÀNH TRÌNH PHẬT NGỌC HÒA BÌNH…KÍNH THƯ! VĐPP

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: